Dear Iris #49: Chen

Một ngày Chủ Nhật đầu tháng 12 rất dài…

 

4h sáng. Thức giấc. Quờ điện thoại xem giờ.

4h30. Lại thức giấc.

5h. Thức giấc tiếp.

5h15. Thức. Ôm điện thoại. SỢ rằng mình sẽ ngủ quên qua báo thức.

5h30. Dậy chuẩn bị. Kĩ càng.

6h. Miss chuyến 34 khi nó chỉ cách có vài mét.

6h15. Bắt được 34.

7h. Có mặt ở Gia Lâm. Chờ.

7h45. Lên xe. Chờ thêm chút nữa.

7h50. Xe lăn bánh.

9h15. Đứng trước bưu điện Bắc Giang. Gọi taxi. Qua nhà nàng.

9h30. Gặp được nàng. Chưa đông người lắm, nhưng đủ đông để chưa thể đòi nàng được thiệp.

10h. Đến địa điểm tổ chức. Ngồi vào bàn. Ăn qua loa và ngắm nàng.

12h. Quay lại nhà nàng. Chờ.

13h30. Theo đoàn dẫn dâu qua nhà chú rể. Nghe thủ tục.

14h30. Cáo biệt nàng. Đi ra bến xe.

15h. Xe lăn bánh. Nhồi người như nhồi bánh đúc.

15h15. Tiếp tục nhồi.

15h30. Tiếp tục nhồi.

15h45. Tiếp tục nhồi.

16h. Tiếp tục nhồi.

17h15. Về đến Mỹ Đình.

17h35. Về tới nhà.

 

———————

 

Rất dài và mệt mỏi. 3 tiếng từ Cầu Giấy qua Gia Lâm rồi lên Bắc Giang. Bắc Giang nắng và nóng. Nàng rất bận. Chẳng quen ai. Chìm nghỉm giữa những người xa lạ. Cáo bước về khi chưa có thiệp. Nhồi nhét. Bí bách. Say xe. Mỏi chân…

 

———————

 

Có những người đáng để ta dẹp bỏ mọi việc trong 1 ngày, một mình lặn lội đến một chốn xa lạ, ngồi cùng những người xa lạ, ăn một bữa ăn lấy lệ, chịu bức bí và chèn ép cả đường đi lẫn đường về, chỉ để được nhìn thấy họ hạnh phúc.

 

Chị này, nhất định chị phải hạnh phúc đấy!

 

chenjang

Dear Iris #48: Horoscope (2)

 

Đã bao nhiêu năm rồi nhỉ…

 

Chỉ còn ít ngày nữa thôi, chị sẽ lên xe hoa. Còn tôi, không còn thấy phát điên lên khi chị trong vòng tay kẻ khác nữa…

 

Tôi nhớ mùa hè cách đây 4 năm, khi lần đầu tôi nhận ra cảm xúc mình dành cho chị. Khi ấy, tôi vẫn còn là một đứa trẻ, khao khát tình yêu, và chị là ngọn lửa mà tôi muốn với lấy cho riêng mình. Khi biết chuyện, chị chỉ cười. Chị chỉ coi toi như một đứa em nhỏ mà thôi, và chị biết cái tình cảm trẻ con của tôi vốn quá ích kỷ và ấu trĩ. Chị, trải tình trường, cần một người đàn ông cơ…

 

Tôi suy sụp trong một thời gian dài, không biết mình đã làm gì sai. Cũng chẳng thể tìm được bình yên trong tâm trí mình. Vẫn phát điên lên mỗi khi thấy chị vui vẻ bên người khác, mà chẳng thể nhận ra…

 

[…]

 

Chị bị Rối loạn cảm xúc lưỡng cực. Ngày ngày sống chung với thuốc. Bất kì biến cố nhỏ nào trong gia đình hay tình cảm đều làm chị đau đớn. Trước mặt người ta, cứ phải tỏ ra rằng mình vẫn sống tốt và vui vẻ, nhưng mỗi khi ở một mình lại phải chịu đựng những thứ vô hình giằng xé tâm trí…

 

Giờ có lẽ, khi đi lấy chồng rồi, không còn ở nhà cha mẹ nữa, hy vọng chị sẽ ổn hơn. Có được người bạn đời hiểu mình, ấy là hạnh phúc lớn lao nhất. Thứ hạnh phúc mà tôi không thể mang đến cho chị, nên tôi biết rằng lần này mình sẽ vui khi nhìn chị tay trong tay người ấy 🙂

 

[…]

 

Tôi mắc Hội chứng trầm cảm theo mùa. Sự biến mất đột ngột của nắng đầu mùa đông khiến tôi như kẻ mất trí. Mắc kẹt trong chiếc hộp mang tên “Hư vô”. Cuộc sống như thể chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Có lẽ không nặng như chị, nhưng chẳng may chưa có ai chịu được tôi mùa này. Không phải Samm. Có lẽ Hat-chan có thể, nhưng tôi đã đánh mất nàng mất rồi.

 

Nhưng lúc này, biết rằng chị sẽ được yêu là tôi an lòng rồi 🙂

 

Dear Iris #13: Horoscope

Nàng sinh ra khi vị trí của Mặt Trời đang nằm trong cung Bạch Dương. Tôi, Song Ngư.

 

Cung của nàng là cung mạnh mẽ nhất. Máu lửa nhất. Trẻ trung nhất. Sôi nổi nhất. Cung của tôi điềm đạm nhất. Sâu sắc nhất. Già dặn nhất.

 

Người ta nói, đàn ông Bạch Dương là kẻ có thể lấy đi trái tim của bao cô gái. Người ta cũng nói, phụ nữ Song Ngư là người có thể khiến cho bao trang nam tử phải xiêu lòng.

 

Trớ trêu thay, hai chúng tôi lại ngược lại. Phụ nữ Bạch Dương. Đàn ông Song Ngư. Định mệnh của hai kẻ này là không bao giờ có thể về được một nhà.

 

Tôi đã từng phát cuồng vì ngọn lửa cháy trong nàng. Tôi yêu nàng như kẻ nghiện yêu ma túy. Mặc kệ người ta nói gì. Mặc kệ định mệnh ngăn cản. Tôi yêu nàng. Và tôi muốn có nàng. Vậy thôi.

 

Nàng nhìn thấu con tim tôi. Và nàng không đáp…

 

———————

 

Tôi vẫn luôn dõi theo nàng. Ghé qua mọi nơi nàng tới. Đọc mọi quyển sách nàng đọc. Xem mọi bộ phim nàng đã xem. Tôi muốn hiểu nàng. Tôi muốn nàng hiểu tôi. Tôi muốn đến một ngày, nàng sẽ nhìn tôi với một ánh mắt khác. Ánh mắt dành cho kẻ mà nàng yêu…

 

———————

 

Mấy hôm trước, chúng tôi gặp nhau. Một bữa bún. Đôi ba cốc cafe. Nàng vẫn vậy. Và tôi vẫn vậy. Chỉ có điều, sau gần 4 năm, tình cảm của tôi đã phai nhạt mất rồi.

 

Một vài câu chuyện. Kết thúc bằng mấy câu chúc xã giao. Rồi chúng tôi nói lời tạm biệt.

 

Đêm hôm ấy, tôi mới nhận ra. Tôi chưa bao giờ hết yêu nàng. Chưa một khoảnh khắc nào. Có điều, tôi đã biết rằng chúng tôi không thể đến với nhau được. Rằng chúng tôi vốn không hợp nhau.

 

Tôi nhớ tôi của ngày xưa. Thằng bé vẫn nổi khùng mỗi khi biết nàng có người yêu. Thằng bé ấy, bất chấp sự thật, bất chấp số mệnh, vẫn luôn không ngừng cố gắng, với một niềm tin rằng tôi và nàng rồi cũng sẽ có một kết thúc tốt đẹp. Thằng bé ấy sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để có được nàng.

 

Còn tôi bây giờ. Chỉ biết chấp nhận sự thật. Không hơn. Thằng bé kia trong tôi đã không còn nữa. Tôi giờ chỉ là kẻ hèn nhát để mặc cho đường đời xô đẩy.

 

Trái tim của thằng bé…

Vẫn sống…

Trong tôi…