Dear Iris #26: Old

Cuối cùng thì tôi cũng đã chuyển qua Hội sở mới rồi em ạ.

 

Chỗ này đẹp, nhưng cảm giác như người người cách xa nhau quá. Tôi không còn có những thoáng trò truyện với Virgoman, không còn những lúc lướt qua những hàng ghế san sát vòng quanh BICC nữa.

 

Tôi nhớ những lúc xuống tầng 4 họp Basel II, những chiều ra cầu thang ngoài hóng gió và ngắm dòng xe cộ dưới tán cây mùa hè xanh mướt. Ở đây, từ trên cao, nhìn xuống bên dưới toàn những mái nhà vô cảm. Những con đường dài với xe cộ xô bồ và li ti như đám kiến vô tổ chức. Cảnh rất rộng mà rất buồn. Không thanh lịch như vốn có của Hà Nội trước đây ở chỗ cũ.

 

Tôi rất nhớ. Nhưng cái cũ, có chăng chẳng bao giờ quay lại?

 

Hả em?

Advertisements

For Sakk #4: An Aries Boss

Tao bị mắng cho như chó, Sakk ạ.

 

Đúng là việc tao được giao vẫn chưa hoàn thành, nhưng bị mắng đến mức này, tao cũng không thể nghĩ đến nổi, kể cả trong những tưởng tượng kinh hoàng nhất.

 

Giờ thì tao càng thấm hơn sự khó chịu mà một con Cá phải chịu khi sếp nó là Cừu.

 

Không được, Cá ạ. Mày nhất định phải sống tốt và báo thù!!!

Dear Iris #25: 0 week left…

Cái hẹn của tôi và nàng, sau 3 tuần, cuối cùng, về phía tôi, đã có thể chắc chắn rằng nó sẽ không bao giờ xảy ra.

 

Mang tiếng là làm gần chỗ nhau mà hẹn nhau một buổi trưa chẳng nổi. Vậy đó, gần nhau được mấy đâu. Tôi có lẽ là người không hiểu chuyện, nhưng với tôi mà nghĩ, thì một phía chẳng thể tạo được một mối quan hệ ra ngô ra khoai.

 

Một lần cuối, tôi mời nàng đi tìm Dory, nhưng nàng vẫn bận. Sáng bận học, tối đã hẹn rồi.

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Có lẽ nàng không phải Daisy mà tôi đang kiếm tìm rồi 🙂

For Sakk #3: Pride

Sakk ạ,

 

Tao quá kiêu ngạo rồi.

 

Tuần này tao tìm hiểu thêm về SQL Jobs, chạy thử theo code được nhưng ETL thì chưa. Và trong lúc tao bị thu hút bởi cái mới này, hội kia đã tiến thêm nhiều bước xa, rất xa.

 

Vì chủ quan, tao, dù chỉ còn 1 2 việc nữa, lại để kéo dài việc sang tuần tiếp theo. Còn hội chúng, đang liên hệ đúng người, đang tìm hiểu những vấn đề phức tạp hơn, đang hỏi những câu hỏi mà chính tao cũng không có câu trả lời nữa…

 

Nhưng tao quyết rồi, tao sẽ không thua đâu!

Dear Iris #24: 1 week left

Nàng và tôi đã từng có một cái hẹn…

 

Ừ, và giờ thì không còn nữa. Nàng bận. Bận – từ đánh dấu sự đổ vỡ của mọi mối quan hệ. Bận, là người ta không còn dành thời gian cho nhau được nữa, Iris ạ.

 

Tôi lại tự chuốc ánh mắt khó chịu vào mình bằng việc đánh tiếng trước. Nhưng giờ có lẽ cũng chẳng quan trọng nữa, bởi tôi không còn quan tâm hình ảnh của mình trong mắt nàng nữa rồi. Tôi từ bỏ rồi.

 

Tôi từ bỏ rồi.

For Sakk #2: The first real hurdle

Cuối cùng thì tuần này cũng kết thúc với một tia sáng le lói nơi cuối đường hầm. Một chút nữa thôi tao sẽ xong việc rồi.

 

Tao thấy rõ lợi thế của mình rồi. Là góc nhìn. Tao nhìn dưới góc độ một người ETL dữ liệu, còn họ thì là người gõ code. Và thậm chí gõ code cò chưa sõi nữa.

 

Load dữ liệu test về, update test dữ liệu này, và update thật, không cần qua sếp, tao đã làm được. Điều ấy hội kia còn khuya mới làm nổi.

 

Tao bắt đầu có hy vọng trong cuộc đua này rồi, Sakk ạ.

Dear Iris #23: 2 weeks left

Nàng và tôi có một cái hẹn.

 

Phải. Nàng đã đồng ý với tôi từ cuối tuần trước, rằng tuần này chúng tôi sẽ gặp nhau.

Ấy vậy chuyện đâu có suôn se như vậy đâu. Hoặc là nàng cố tình, hoặc là vô tình, mà nàng không liên lạc lại. Tôi thì nghiêng về trường hợp đầu tiên hơn. Bởi tôi đã gently remind nàng bằng cách tick like nhẹ nhàng một bức ảnh khi nàng đang online, và poke nàng một cái rất nhẹ, nhưng vẫn không có phản ứng gì 😦

 

Tôi bắt đầu muốn bỏ cuộc, không theo vụ này nữa. Có lẽ tôi đúng là đũa mốc mà đòi chòi mâm son. Và tôi cảm thấy mình ngốc khi đã mở lời quá sớm, để giờ vẫn chẳng thế kiếm nổi lí do nào để rút lui nếu nàng có nhắn lại nữa.

Vẫn còn 2 tuần nữa mới đến ngày tôi chuyển chỗ làm…

 

Trong 2 tuần ấy, nửa tôi muốn nàng nhắn lại. Nửa lại không. À không phải, phải là nửa muốn nàng đồng ý, nửa muốn nàng viện cớ bận mà hủy hẹn luôn. Bởi, ai đó đã nói rằng, “bận” là từ phá hoại mối quan hệ dễ dàng nhất mà. Tôi ngàn lần không muốn bản thân lại là người cầm đằng chuôi mà kết thúc một mối quan hệ khi nó còn trong trứng nước thế này.

 

Đầu óc tôi mệt mỏi, nhưng chẳng thế làm gì nổi…

For Sakk #1: To be surpassed

Tuần đầu join chéo nhóm – tuần đầu hứng chịu thất bại thảm hại…

 

Tao vẫn tự hào về sự vượt trội trong khả năng của bản thân so với những đứa cùng điểm xuất phát về mặt thời gian. Ấy vậy mà, lần này, sự cố gắng không ngừng nghỉ của họ đã cho tao một bài học thích đáng, rằng nếu không sử dụng khả năng của bản thân trong những lúc tao cần nó nhất, thì tao có thể bị vượt mặt như chơi.

 

Chuyện là, Tao có trong tay Windows 10, 8GB RAM, Office 2016, có SQL Server 2016, có SSMS 2016, có Visual Studio 2015. Và nhờ đó tao có thể xây dựng một cái SSIS hoàn chỉnh và chạy thử được trên máy mình. Đáng lẽ ra tao có thể test dữ liệu luôn cũng được, bởi tao có thể xin được mẫu báo cáo từ chính người phụ trách ở những phòng khác.

Còn họ, họ chẳng có gì cả. Windows 7. 2GB RAM, Office 2013. SQL Server 2012, SSMS 2012. Mới có Visual Studio mấy ngày trước. Không quen với việc ETL dữ liệu hàng ngày, không làm việc với các phòng ban khác trong Trung tâm. Chỉ có trong tay sự nỗ lực mà thôi.

Và cuối cùng tao thua. Thua tức tưởi. Thua đến nỗi không còn tìm nổi cái hố nào chui xuống cho đỡ nhục. Không chỉ thua team ham học hỏi, mà thua cả team chỉ biết hết sức tận dụng những tools họ có.

 

Nhục thật, Sakk ạ.

 

Tao sẽ phải cố gắng nhiều, nếu không muốn bị tụt lại trong cuộc đua này. Nhưng chính tao cũng không thể biến điều đó thành động lực thúc tao nữa.

 

Tao phải làm gì đây hả Sakk?