Dear Iris #62: 19

02/03/1993 – 02/03/2017

 

Ngày tôi tròn 24 tuổi, tôi xin sếp cho nghỉ phép 1 ngày, tạm quên đi những căng thẳng của công việc, những gò bó của chốn công sở, để dành lấy một ngày thôi, một ngày trọn vẹn cho bản thân mình tận hưởng, để dành thời gian nghĩ về chính tôi, về gia đình, về bè bạn, về những gì thằng bé 24 tuổi đang có được bây giờ.

 

24, cái tuổi chớm đầu của quãng đường sự nghiệp. Các bậc cha chú luôn muốn gò ép kẻ ấy vào cái khuôn khổ của người ta, vào cái guồng quay cơm áo gạo tiền, vào hai chữ “ổn định”.

24, là cái tuổi người lớn giục có gia đình nhỏ của riêng mình.

24, bạn bè mỗi đứa mỗi chốn. Những kẻ đã có lúc nhìn mặt nhau 8 tiếng một ngày, giờ hẹn nhau vài tháng gặp cũng khó.

24…

 

———————

 

Tâm trí tôi lạc về thời điểm 5 năm trước…

 

19, sinh viên đại học năm nhất. Tự tổ chức sinh nhật sớm với đám bạn cấp 3. Cùng bạn đi đâu đi đó trên phố đông người.

19, chiến sĩ Xuân Hòa. Được những người đồng chí mua bánh sinh nhật và tổ chức cho. Được tặng những bài hát và một bữa vịt quay để đời.

19, yêu đến dại khờ. Bất chấp mọi khó khăn, mọi trở ngại để theo đuổi người ta. Không quan tâm có hợp không, còn không quan tâm người ta nghĩ thế nào về mình nữa.

19, đầy nhiệt huyết, đầy đam mê. Luôn muốn đọc mọi thứ về những gì mình có hứng thú. Luôn muốn tìm hiểu mọi điều về những gì mình muôn làm…

19, còn khờ, còn mộng mơ…

 

———————

 

24…

Có những người rõ ràng rất yêu, rõ ràng rất thương, nhưng rồi lại lấy cớ nọ cớ kia để chẳng mở lời, để mãi rời xa. Tự nhủ rằng vốn chẳng thế nắm tay nhau tới cuối con đường.

Có những thứ rõ ràng rất hứng thú, rõ ràng muốn tìm hiểu, nhưng đành gác lại vì thời gian có hạn, để rồi mãi tiếc nuối. Tự nhủ rằng những thứ ấy chẳng thế giúp gì mình trong công việc được.

24 tuổi, quá thực dụng…

 

Iris này, tôi nhớ thằng bé 19 quá em ạ…

Advertisements