Dear Iris #225.1: Flora (0)

Nếu mọi thứ đúng theo dự đoán của tôi, thì năm nay MSI sẽ được tổ chức ở Hàn Quốc. Năm ngoái, vì dở chương trình học bên kia bán cầu, tôi đã lỡ kì MSI ngay trên quê nhà rồi, nên lần này, nếu vào Hàn thật, nhất định phải đi coi cho bằng được!

Tôi list ra cơ số những thứ cần chuẩn bị. Tiền. Visa. Ngày phép. Nhiều thứ.

Và tiếng Hàn.

May thay, đúng đợt ấy, phòng tôi làm có một cô bé mới vào. Cô biết mấy thứ tiếng liền, đều học sâu, và may mắn thay, trong số đó có tiếng Hàn. Tôi như gã chết đuối vớ được cọc vậy.

“Em ơi! Anh nghe bảo em biết tiếng Hàn phải không? Có thể làm cô giáo cho anh được chứ?”

“Dạ được ạ. Nhưng em cũng phải nói trước là em chỉ guide được theo cách em học thôi nhé.”

“Ừ, vậy là đủ rồi.”

Từ hôm ấy, tôi bắt đầu chuẩn bị sách vở. Cũng không hẳn là bắt buộc phải thế, bởi cô đã nói buổi đầu tiên cô sẽ mang giáo trình cô học để tôi thử xem có tiếp thu được không trước đã. Nhưng tôi biết, mỗi chút chuẩn bị thêm là một chút tôi gần hơn tới việc sử dụng được ngôn ngữ này trong chuyến đi của mình.

Buổi học đầu tiên, cô quên lịch, tung tăng về trước .___.

Buổi học đầu tiên lần thứ hai, cuối cùng cũng học được. Cuốn giáo trình cô mang theo cũng là cuốn mà Anny cho tôi xem trước, nên cảm giác không có gì lạ lẫm mấy. Thế nhưng, có một điều tôi không hề ngờ tới đã đến: Tôi bị hớp hồn bởi đôi môi của cô, bởi giọng nói của cô, bởi sự tận tình của cô.

Rồi buổi thứ hai. Rồi buổi thứ ba. Tôi như đứa học trò chăm chỉ, ngày ngày tập viết, tối tối ôn bài. Còn cô là cô giáo trẻ dễ tính, tốt bụng. Thời gian trôi qua, cậu học trò đã đem lòng thương cô giáo mình tự bao giờ.

Thế rồi Tết đến. Rồi dịch tới. Lớp học của hai cô trò không còn được tổ chức nữa, nhưng tình cảm của cậu không thể cứ thế mà tan biến được…

I love her and that’s the beginning and end of everything.

Dear Iris #225: Flora (5)

Nói gì thì nói, nàng trở thành một thói quen của tôi…

“Chào emmm”

“Ừ em đây”

Cuộc trò chuyện buổi tối của chúng tôi luôn bắt đầu bằng cùng một tin nhắn của mỗi đứa. Dù là nhắn sớm hay muộn. Dù là reply lâu hay chóng. Dù có đứa nào ngắc ngư ngái ngủ hay không. Chuyện nhắn với nàng mỗi tối trở thành thói quen, trở thành việc hàng ngày, trở thành một phần không thể chối cãi trong mỗi buổi tối của tôi.

“Chào buổi sáng!”

“Hiii”

Lời chào đầu ngày cũng vậy. Dù chỉ là một chút hỏi thăm đêm qua ngủ có ngon không, hay một lời động viên cho ngày làm việc hiệu quả, hoặc một lời nhắc đi đường cẩn thận, nhưng đều bắt đầu bằng mỗi đứa một tin nhắn như vậy.

Như một thói quen, à không, phải nói là, đó chính là thói quen vậy.

Là khi tôi nhắn xong, khi bên kia màn hình, nàng đang gõ phím, còn tôi biết chính xác nàng đang gõ cái gì. Biết được rằng nàng đang mỉm cười rất tươi. Là nụ cười mà tôi say đắm.

Thế rồi, đến một tối, tôi gửi tin nhắn đi và chờ nàng hồi đáp. Chằm chằm nhìn vào cái màn hình Messenger báo hiệu nàng đang active, mà tin nhắn của tôi đã delivered nhưng chưa được seen. 3 phút. 5 phút. Rồi 10 phút. Nick nàng vẫn sáng, nhưng dường như tin nhắn của tôi chưa hề được bắt gặp…

Nếu như chỉ còn 10 phút để sống, tôi sẽ dành thời gian ấy để chờ nàng hồi đáp tin nhắn. Vì lúc ấy, thời gian tưởng như kéo dài ra vô tận vậy.

Thế rồi cuối cùng nàng cũng rep. Nhưng không phải “Ừ em đây” mà là một câu khác, rất khác. Tôi giật mình lùi lại một bước, rồi đọc lại một lần nữa. Tin nhắn mà tôi chờ đã không tới 😞

Chúng tôi trò chuyện, nhưng cảm tưởng như tâm trí của nàng đang đặt ở một nơi xa lắm vậy. Trả lời cụt ngủn. Cười trừ. Nhìn sai những câu chữ. Tôi vẫn tự hỏi hôm ấy mình có làm gì sai không, nhưng chẳng thể có được một câu trả lời thoả đáng. Tôi hỏi nàng sao lại vậy, nàng chỉ nói rằng chưa hề có chuyện phải rep giống nhau.

Và sáng hôm sau cũng vậy. Một câu đáp xa lạ đến khó chịu.

Nàng từng nói rằng, tôi tạo cho nàng một thói quen xấu, là chờ tin nhắn của tôi mỗi tối. Nhưng rồi nàng cũng lại nói, với nàng thì có nhắn hay không cũng được.

Tôi biết, rằng đã có người thay tôi trò chuyện với này hằng đêm mất rồi…

Short story #3: The young princess and the peasant boy

Rất lâu về trước, rất xa nơi này, có một công chúa trẻ, bị mồ côi trong thời chiến. Vì không còn ai khác nữa, cô phải đảm nhiệm việc lãnh đạo quân đội của vương quốc mình. Cô là chiến binh dũng mãnh nhất; được người dân quý mến; không thể bị khuất phục trên chiến trường. Cô ra trận mỗi ngày, từ trận chiến này qua trận chiến khác, để cứu lấy con dân của mình. Nhưng mỗi khi đêm xuống, khi việc chiến đấu không còn đó nữa, cô vô cùng cô đơn.

Cho tới một ngày, có một cậu bé nông dân gia nhập quân đội. Cậu cũng cô đơn và giận giữ và dung mãnh như cô vậy. Lần đầu tiên trong đời, cô công chúa cảm thấy rằng, khi cô tiến ra chiến trận để cứu người khác, có một người bên cô để cứu lấy cô.

Thế rồi, ngày mà trận chiến đen tối nhất tới. Công chúa và cậu nông dân đứng bên nhau, cùng thề rằng chỉ có cái chết mới chia lìa được hai người họ. Cô ngã xuống dưới lưỡi gươm của kẻ thù và chết trước mắt cậu. Và những người nghe được câu chuyện đều khóc thương cho cái chết của tình yêu đôi lứa.

Mất đi công chúa của mình, cậu nông dân lang thang đó đây, đánh mất mình vào tột cùng tuyệt vọng. Cho đến một ngày, cậu gặp được một kẻ bất tử, người nói với cậu rằng nàng công chúa bị cướp trên tay cậu; mắc kẹt trong một bùa mê vĩnh cửu. Và thế là, giờ đây cậu đi kiếm tìm nàng, băng qua thế giới này, và mọi thế giới khác. Bởi vì ở đâu đó, niêm phong dưới lớp băng vĩnh cửu và lớp lớp những gai nhọn chí tử, nàng vẫn đang ngủ yên, chờ ngày được đánh thức. Và một ngày kia, nhất định, cậu sẽ tìm thấy nàng…

Dear Iris #222.2: Flora (4)

Những tối trò chuyện thoải mái với nàng làm tôi dần không còn để ý đến một điều: Tình cảm này là đơn phương, và nàng chỉ coi tôi như một người bạn tán gẫu mà thôi.

Tôi quan tâm tới nàng, với cái cách tôi quan tâm tới người thương. Cũng không nên thế, bởi dù đúng là nàng là người con gái tôi thương, nhưng chúng tôi chẳng có danh phận ấy. Và vẫn tiếp tục nói thương nàng, mà không biết nàng thấy không thoải mái về câu nói ấy đến nỗi nào.

Chẳng cái dại nào bằng cái dạo này. Một buổi tối cuối tuần giữa tháng 3, tôi hỏi nàng có muốn thử hẹn hò hay không.

Tôi hẳn là gã ngốc, cứ nói thương nàng, mà chẳng biết đặt mình vào suy nghĩ của nàng lúc ấy. Rõ ràng, câu trả lời là không, vì vốn tình cảm của nàng không có chút nào dành cho tôi. Vậy mà tôi cứ cố chấp đòi gọi tên cho một mối quan hệ vốn chẳng đi đến đâu được vì chỉ được cố gắng từ một phía.

“Em còn trả lời, không có nghĩa là có cơ hội đâu.”

“Anh đừng nói lời yêu thương gì hết. Giống như đang coi là bạn bè để tán gẫu, xong bị tát cho một cái vậy đó.”

“Tình cảm của em thì không đồng cảm với của anh được.”

“Em không muốn nói chuyện này nữa.”

“Khi nào anh cảm thấy có thể quản lý tình cảm của mình hơn, và nếu còn muốn nói chuyện, thì nhắn tin cho em.”

Và rồi nàng block mess, để cho tôi thời gian suy nghĩ.

Đương nhiên là tôi không cần suy nghĩ gì thêm cả. Lỗi của tôi, đã quá vô tư. Lỗi của tôi, đã quá vô tâm. Lỗi của tôi, đã quá ích kỷ.

Và tôi biết rằng, tôi không được phép nuông chiều tình cảm của mình nữa.

“Vậy cũng được, làm bạn là đủ rồi. Anh muốn trò chuyện với em, không phải là nói chuyện một mình.”

“Anh sẽ không nhắc lại tình cảm của anh cho em nữa.”

Và tôi giữ lời của mình. Có thể nói chuyện này chuyện kia, chuyện buồn chuyện vui, chuyện gần chuyện xa, nhưng nhất nhất không đả động tới tình cảm của mình dành cho nàng nữa.

Cũng chẳng phải chuyện dễ dàng gì, nhưng tôi biết ấy là điều nên làm, vì nàng, và vì mối quan hệ của chúng tôi. Có những ngày đi làm nhiều chuyện chỉ muốn ngắm nàng một chút rồi về sớm. Có những đêm về mệt mỏi chỉ muốn nói thương nàng rồi đi ngủ quên trời quên đất. Nhưng tôi không còn là thằng bé 18 19 lúc nào cũng chỉ biết làm gì cho sướng thân mình.

Thương em quá huhuhu

Dear Iris #222.1: Flora (3)

Tình cảm của tôi, nàng không thể đáp lại được, ấy là điều không thể thay đổi.

Tôi buồn hết một đêm. Rồi một ngày. Rồi một đêm nữa. Hết nguyên cuối tuần. Rồi thêm một ngày làm việc…

Tối ngày đầu tuần, theo thói quen, tôi lại nhắn tin cho nàng. Vu vơ. Nàng cũng đáp lại lấy lệ, rồi bảo, rằng tình cảm của tôi rồi cũng sẽ phai mà thôi, còn thì, trong lúc nhạy cảm, có không muốn nói chuyện thì cứ ngừng lại không sao cả.

Tôi khựng lại.

Nhắm mắt lại. Thở dài một cái. Rồi viết lại những điều tôi vẫn luôn tâm niệm.

“Với anh, tình cảm là cho đi thôi, cũng không cần phải đòi hỏi được đáp lại, vì như vậy chỉ là ích kỷ mà thôi.”

“Vậy nên, cho đến ngày tình cảm của anh phai nhạt mất, có thể để anh tiếp tục yêu em được không?”

Nàng ngập ngừng một chút, rồi đáp một câu “Okay”. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất, như thế này, tôi sẽ không buồn nữa, vì vẫn còn được trò chuyện cùng người con gái tôi yêu. Cũng chẳng phải lớn lao gì cho cam, nhưng cảm giác có thể tâm sự được, thực thấy lòng vô cùng nhẹ nhõm.

Cũng không rõ nàng có thấy phiền không, nhưng từ hôm ấy, tôi có một thói quen mới, là trò chuyện với nàng mỗi tối trước khi đi ngủ. Nàng cũng mở lòng hơn đôi chút, không còn chỉ toàn “Bí mật” và “Sao lại hỏi?” như trước nữa. Chuyện cũ, chuyện mới, chuyện gần, chuyện xa, hay những chuyện trời ơi đất hỡi, chẳng đâu ra đâu hết.

Rồi có thêm 1 tin nhắn chào buổi sáng mỗi ngày, một tin hỏi thăm em ngủ có được không. Tôi tự cho là mình đủ thân để làm việc ấy, mà không hỏi lại rằng nàng có thoải mái với việc ấy không ._.

Và rồi, vì vô tâm, tôi dần để tình cảm của mình mất kiểm soát…

(to be continued)

Dear Iris #222: 이대원 클라쓰

Cuối tuần rảnh háng, ngồi cày hết nguyên series Itaewon Class ._.

(spoilers below)

Korean drama ấy mà, trắng đen phân biệt rõ ràng, tốt xấu rõ ràng, chính phụ rõ ràng. Plot twist thì có, mà plot armor thì dày vl dày. Skip qua hết những tháng ngày khó khăn nhưng tẻ nhạt, để chỉ focus vào những đoạn có mâu thuẫn, kiểu như ngủ một giấc dậy đến cuối phim sẽ có hậu vậy :v Nên cũng gọi là xem giải trí thôi :)) nhưng không có nghĩa là mọi thứ đều không phản ánh đúng những thứ tai nghe mắt thấy ngoài đời.

Là những đấu đá, những toan tính, những mưu kế, những vận động đằng sau sân khấu. Là những tư tưởng, những quyết tâm, những tự trọng, và những tư tưởng báo thù không dứt. Những tháng ngày vất vả, những đêm dài thao thức, những tháng năm nếm mật nằm gai.

Và là tình yêu.

Tình cảm của Park Sae Ro Yi cho Oh Soo Ah có thật không, khi anh chỉ biết nói mình thích chị mà không có hành động nào tỏ ra điều ấy cả?

Tình cảm của Jang Geun Won cho Oh Soo Ah có thật không, khi anh chỉ biết mở lời mà không bao giờ được đáp lại?

Tình cảm của Oh Soo Ah cho Sae Ro Yi có thật không, khi chị chỉ biết để anh thích mình, lấy một vài bữa ăn, một vài bữa rượu với tư cách bạn bè?

Tình cảm của Jang Geun Soo cho Jo Yi Seo có thật không, khi cậu chỉ biết chia sẻ tâm sự với cô như một người bạn thân, chẳng hề dứt khoát tiến tới? Là vì cậu quá trẻ con, hay tính cậu vốn không hợp việc đeo đuổi trực tiếp, nên không đến được?

Tình cảm của Sae Ro Yi cho Yi Seo có thật không, khi mà phần lớn phim chỉ thấy anh nói thích Soo Ah mà không đoái hoài gì đến cô, để cho bao nhiêu năm Yi Seo cố gắng chỉ với một niềm tin vô lý? Tự dưng nói vì cậu em Geun Soo mà giấu tình cảm của mình, chẳng phải vốn đã là một tình cảm chín ép hay sao?

Jang Geun Won, vì một lỗi lầm không sửa chữa mà bị Soo Ah ghét, rồi năm lần bảy lượt bị cô bóc mẽ nhưng chẳng hề oán giận lại lấy một lần, cũng chẳng một lần có ý định làm cô đau. Đó không phải tình yêu thì là gì?

Jang Geun Soo, yêu bao lâu mà chẳng nhận lại chút phản ứng gì cả, chỉ là những lời phũ phàng hay những trách móc về cố gắng của cậu, nhưng không hề lấy đó mà bớt đi chút tình, vẫn mang tính mạng ra bảo vệ cô những lúc sống còn, vẫn muốn cô khoẻ mạnh và hạnh phúc dù cho điều ấy đồng nghĩa với việc phải để cô bên người đàn ông khác. Đó không phải tình yêu thì là gì?

Park Sae Ro Yi, vốn được những người xung quanh tôn trọng vì trước sau như một, luôn kiên định với đức tin và định hướng của mình, cuối cùng lại sẵn sàng quỳ gối trước kẻ thù không đợi trời chung, vì tính mạng của Yi Seo đang bị đe doạ. Không một chút do dự, không một suy nghĩ thứ 2, không màng đến cái tôi, bỏ cả tính mạng, vì một cô gái. Đó không phải tình yêu thì là gì hả em?

Tình yêu có cho người ta sức mạnh không? Tôi thì nghĩ là không đâu em ạ. Nhưng chắc chắn nó cho người ta dũng khí, sự quyết tâm, và một lòng muốn người mình yêu được bình an và hạnh phúc. Có trớ trêu không, khi một thứ bất định như cảm xúc lại có thể tác động đến con người một cách mãnh liệt như vậy?

———-

Xem phim, tôi nhìn thấy hình ảnh mình trong đó. Không phải anh Park, cũng không phải cậu lớn Geun Won, mà là cậu nhóc Geun Soo. Cậu bé đứng sau quan tâm Yi Seo hết mực, nhưng lại toàn chỉ thấy cô dành ánh mắt cho người đàn ông khác. Geun Soo có ghét anh Park vì tình cảm của Yi Seo chỉ dành cho anh không, tôi không rõ, nhưng nếu phải đoán, thì tôi tin rằng không thể không có. Vì tình yêu cho Yi Seo mà cậu trưởng thành thêm nhiều phần, nhưng cũng không có nghĩa tình cảm đó được đáp lại.

Với Geun Soo, có lẽ Yi Seo chính là tình đầu. Không phải do đó là người đầu tiên cậu thích, cũng càng không phải hai người đã có chút hẹn hò gì, mà đơn giản là người mà sau này cậu có yêu ai, cũng không thể không so sáng lại. Như quãng thanh xuân tôi chỉ biết nhìn Hat-chan từ xa mà chẳng thể chạm tới, sau không thể nào có lại được. Những nỗi đau có thể quên, nhưng tình cảm của tôi những năm tháng ấy, có lẽ không bao giờ tôi quên nổi.

Và thấy em vui là đủ rồi…

Dear Iris #221: 相思

Hồng đậu sinh nam quốc

Thị ngận diêu viễn đích sự tình.

Tương tư toán thập yêu,

Tảo vô nhân tại ý.

Cũng đã lâu rồi, lòng tưởng như sắt như đá, tưởng như đã không thể mở lòng được nữa. Phàm như nước lạnh đã vùi vào đất, không còn chảy qua sông qua suối nữa rồi. Bảo rằng tình yêu chỉ là hư ảo vô thật, lâu đến nỗi không còn nhớ cảm giác yêu là gì nữa.

Tuý ngoạ bất dạ thành,

Xử xử nghê hồng.

Tửu bôi trung hảo nhất phiến lạm lạm phong tình.

Bỗng một ngày đến, trong lòng bỗng sinh tình. Người say tình như say rượu. Giữa thành phố tỉnh táo lại lạc một người say, há chẳng phải chuyện lạ hay sao. Nhấc chén rượu lên, uống một hớp, cạn một ly. Đỏ mặt, tự nhận vì rượu mà say. Chén rượu tràn ly, như tình cảm chẳng thể giữ mãi trong lòng được.

Tối khẳng vong khước cổ nhân thi,

Tối bất tiết nhất cố thị tương tư.

Rượu tràn ly thì thấm vào đất. Tình không tỏ, bỗng hoá thành thơ.

Thủ trứ ái phạ nhân tiếu,

Hoàn phạ nhân khán thanh.

Có tình, mà lại sợ người biết. Có tình, mà lại sợ người đời cười chê. Thành ra chỉ là đơn phương chút tình không khoả, không hay.

Xuân hựu lai khán hồng đậu khai,

Cánh bất kiến hữu tình nhân khứ thải,

Đến khi xuân tới, khi đậu đỏ đã chín trên cây, cũng chẳng thể đưa tay ra hái. Hỏi ai, vì mình khó, người khó hay cuộc đời khó…

Yên hoa ủng trứ phong lưu chân tình bất tại.

Vì mải mê quyến luyến, vì mải nhớ mải nhung, vì trăng vì gió vì hoa, rồi có hỏi đến tình nữa hay không. Hỏi có còn thương người như ngày đầu, hay chỉ còn những râu ria vẽ ra. Hỏi rằng hạt đậu đỏ năm xưa có còn là nó nữa không, hay giờ cây con ra quả chỉ còn là cái bóng vô hồn mà thôi…