Protected: Dear Iris #76.1: Keep calm and Carry on (?)

This content is password protected. To view it please enter your password below:

Advertisements

Dear Iris #62: 19

02/03/1993 – 02/03/2017

 

Ngày tôi tròn 24 tuổi, tôi xin sếp cho nghỉ phép 1 ngày, tạm quên đi những căng thẳng của công việc, những gò bó của chốn công sở, để dành lấy một ngày thôi, một ngày trọn vẹn cho bản thân mình tận hưởng, để dành thời gian nghĩ về chính tôi, về gia đình, về bè bạn, về những gì thằng bé 24 tuổi đang có được bây giờ.

 

24, cái tuổi chớm đầu của quãng đường sự nghiệp. Các bậc cha chú luôn muốn gò ép kẻ ấy vào cái khuôn khổ của người ta, vào cái guồng quay cơm áo gạo tiền, vào hai chữ “ổn định”.

24, là cái tuổi người lớn giục có gia đình nhỏ của riêng mình.

24, bạn bè mỗi đứa mỗi chốn. Những kẻ đã có lúc nhìn mặt nhau 8 tiếng một ngày, giờ hẹn nhau vài tháng gặp cũng khó.

24…

 

———————

 

Tâm trí tôi lạc về thời điểm 5 năm trước…

 

19, sinh viên đại học năm nhất. Tự tổ chức sinh nhật sớm với đám bạn cấp 3. Cùng bạn đi đâu đi đó trên phố đông người.

19, chiến sĩ Xuân Hòa. Được những người đồng chí mua bánh sinh nhật và tổ chức cho. Được tặng những bài hát và một bữa vịt quay để đời.

19, yêu đến dại khờ. Bất chấp mọi khó khăn, mọi trở ngại để theo đuổi người ta. Không quan tâm có hợp không, còn không quan tâm người ta nghĩ thế nào về mình nữa.

19, đầy nhiệt huyết, đầy đam mê. Luôn muốn đọc mọi thứ về những gì mình có hứng thú. Luôn muốn tìm hiểu mọi điều về những gì mình muôn làm…

19, còn khờ, còn mộng mơ…

 

———————

 

24…

Có những người rõ ràng rất yêu, rõ ràng rất thương, nhưng rồi lại lấy cớ nọ cớ kia để chẳng mở lời, để mãi rời xa. Tự nhủ rằng vốn chẳng thế nắm tay nhau tới cuối con đường.

Có những thứ rõ ràng rất hứng thú, rõ ràng muốn tìm hiểu, nhưng đành gác lại vì thời gian có hạn, để rồi mãi tiếc nuối. Tự nhủ rằng những thứ ấy chẳng thế giúp gì mình trong công việc được.

24 tuổi, quá thực dụng…

 

Iris này, tôi nhớ thằng bé 19 quá em ạ…

Dear Iris #49: Chen

Một ngày Chủ Nhật đầu tháng 12 rất dài…

 

4h sáng. Thức giấc. Quờ điện thoại xem giờ.

4h30. Lại thức giấc.

5h. Thức giấc tiếp.

5h15. Thức. Ôm điện thoại. SỢ rằng mình sẽ ngủ quên qua báo thức.

5h30. Dậy chuẩn bị. Kĩ càng.

6h. Miss chuyến 34 khi nó chỉ cách có vài mét.

6h15. Bắt được 34.

7h. Có mặt ở Gia Lâm. Chờ.

7h45. Lên xe. Chờ thêm chút nữa.

7h50. Xe lăn bánh.

9h15. Đứng trước bưu điện Bắc Giang. Gọi taxi. Qua nhà nàng.

9h30. Gặp được nàng. Chưa đông người lắm, nhưng đủ đông để chưa thể đòi nàng được thiệp.

10h. Đến địa điểm tổ chức. Ngồi vào bàn. Ăn qua loa và ngắm nàng.

12h. Quay lại nhà nàng. Chờ.

13h30. Theo đoàn dẫn dâu qua nhà chú rể. Nghe thủ tục.

14h30. Cáo biệt nàng. Đi ra bến xe.

15h. Xe lăn bánh. Nhồi người như nhồi bánh đúc.

15h15. Tiếp tục nhồi.

15h30. Tiếp tục nhồi.

15h45. Tiếp tục nhồi.

16h. Tiếp tục nhồi.

17h15. Về đến Mỹ Đình.

17h35. Về tới nhà.

 

———————

 

Rất dài và mệt mỏi. 3 tiếng từ Cầu Giấy qua Gia Lâm rồi lên Bắc Giang. Bắc Giang nắng và nóng. Nàng rất bận. Chẳng quen ai. Chìm nghỉm giữa những người xa lạ. Cáo bước về khi chưa có thiệp. Nhồi nhét. Bí bách. Say xe. Mỏi chân…

 

———————

 

Có những người đáng để ta dẹp bỏ mọi việc trong 1 ngày, một mình lặn lội đến một chốn xa lạ, ngồi cùng những người xa lạ, ăn một bữa ăn lấy lệ, chịu bức bí và chèn ép cả đường đi lẫn đường về, chỉ để được nhìn thấy họ hạnh phúc.

 

Chị này, nhất định chị phải hạnh phúc đấy!

 

chenjang

Dear Iris #48: Horoscope (2)

 

Đã bao nhiêu năm rồi nhỉ…

 

Chỉ còn ít ngày nữa thôi, chị sẽ lên xe hoa. Còn tôi, không còn thấy phát điên lên khi chị trong vòng tay kẻ khác nữa…

 

Tôi nhớ mùa hè cách đây 4 năm, khi lần đầu tôi nhận ra cảm xúc mình dành cho chị. Khi ấy, tôi vẫn còn là một đứa trẻ, khao khát tình yêu, và chị là ngọn lửa mà tôi muốn với lấy cho riêng mình. Khi biết chuyện, chị chỉ cười. Chị chỉ coi toi như một đứa em nhỏ mà thôi, và chị biết cái tình cảm trẻ con của tôi vốn quá ích kỷ và ấu trĩ. Chị, trải tình trường, cần một người đàn ông cơ…

 

Tôi suy sụp trong một thời gian dài, không biết mình đã làm gì sai. Cũng chẳng thể tìm được bình yên trong tâm trí mình. Vẫn phát điên lên mỗi khi thấy chị vui vẻ bên người khác, mà chẳng thể nhận ra…

 

[…]

 

Chị bị Rối loạn cảm xúc lưỡng cực. Ngày ngày sống chung với thuốc. Bất kì biến cố nhỏ nào trong gia đình hay tình cảm đều làm chị đau đớn. Trước mặt người ta, cứ phải tỏ ra rằng mình vẫn sống tốt và vui vẻ, nhưng mỗi khi ở một mình lại phải chịu đựng những thứ vô hình giằng xé tâm trí…

 

Giờ có lẽ, khi đi lấy chồng rồi, không còn ở nhà cha mẹ nữa, hy vọng chị sẽ ổn hơn. Có được người bạn đời hiểu mình, ấy là hạnh phúc lớn lao nhất. Thứ hạnh phúc mà tôi không thể mang đến cho chị, nên tôi biết rằng lần này mình sẽ vui khi nhìn chị tay trong tay người ấy 🙂

 

[…]

 

Tôi mắc Hội chứng trầm cảm theo mùa. Sự biến mất đột ngột của nắng đầu mùa đông khiến tôi như kẻ mất trí. Mắc kẹt trong chiếc hộp mang tên “Hư vô”. Cuộc sống như thể chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Có lẽ không nặng như chị, nhưng chẳng may chưa có ai chịu được tôi mùa này. Không phải Samm. Có lẽ Hat-chan có thể, nhưng tôi đã đánh mất nàng mất rồi.

 

Nhưng lúc này, biết rằng chị sẽ được yêu là tôi an lòng rồi 🙂

 

Dear Iris #46: Autumn (3)

🙂

 

Tôi nắm lấy cơ hội cuối cùng, lấy hết dũng khí hỏi câu quan trọng.

 

Nàng cười. Cười. Hỏi rằng tôi có đang ấm đầu không. Có chứ, đương nhiên rồi, tôi ấm đầu từ ngày đầu tiên gặp nàng cơ mà.

 

Và nàng không cười nữa.

 

“Cứ như thế này không vui sao anh? Sao phải yêu đương vào làm chi cho mệt?” nàng nói.

 

Và tôi đã hiểu. Hiểu rằng đối với nàng tôi vốn chẳng là gì cả.

 

Tạm biệt nàng, toi nẩng mặt lên nhìn trời. Chớm đông đã bớt lạnh. Còn nỗi buồn của tháng 11 chẳng thể vơi.

 

Nếu tôi không quá vội vàng như thế, tôi không biệt liệu kết cục có khác hay không. Nhưng có một điều tôi biết rõ, rằng khi câu chuyện kết thúc sớm hay muộn, thì nó cũng để lại một vết thương đau vô cùng.

 

Và vết thương này sẽ không lành…

Dear Iris #44: Autumn

“Em sắp rời khỏi đây rồi anh ạ.” – nàng nói, giọng đầy tủi nhục…

 

 

Tôi gặp nàng một chiều thu tháng Tám chói chang. Cái nắng của mùa hè cố kéo dài qua những tháng ngày sau. Cô gái với mái tóc vàng óng ánh lên một sự kiêu hãnh rất thu và rất Hà Nội. Cô gái có thể làm cho bất kì chàng trai nào xiêu lòng ngay từ buổi đầu gặp mặt.

 

Ấn tượng ban đầu của tôi về nàng là một cô bé vừa bước ra từ vỏ bọc, ngơ ngác nhìn thế giới bao la với đôi mắt vừa tò mò, vừa sợ hãi.

 

Và giờ vẫn vậy.

 

 

“Anh biết không, em làm ở đây, ở tầng nhà ấy, chỉ để ngày ngày được gặp anh ấy thôi anh ạ. Chúng em hợp nhau là thế, mà giờ này, chuyện lại xảy đến như vậy, thực sự em không biết phải làm gì cả.”

 

“Đến bây giờ em vẫn chưa thể tin vào mắt mình nữa. Em đã định sẽ ở lại đây làm qua năm sau, đến lúc em sẵn sàng để đi. Nhưng vậy đấy, đùng một cái, họ nói họ không cần em nữa. Em biết về lí thì em có thể làm tiếp, nhưng lòng kiêu hãnh của một cô nàng Sư Tử không cho phép em làm như thế. Không cần em, thì em sẽ đi…”

 

“Anh… Em phải làm gì đây? Em ở nhà chú dì, nên không thể cứ thế mà ở nhà được. Em cần một công việc. Em không muốn người ta nhìn mình như một đứa ăn bám. Part-time cũng được, nó sẽ dành cho em thời gian để em tự học.”

 

“Em down quá. Người ta đuổi em rồi. Em ức lắm, ức phát khóc lên ấy, mà không biết phải làm gì cả. Em nửa muốn cứ thế bỏ đi mặc kệ tất cả, nửa lại muốn có một bữa chia tay mọi người…”

 

“Với anh ấy, chắc em sẽ lặng lẽ biến mất thôi. Anh ấy bận lắm, chẳng dành nổi thời gian cho yêu đương đâu, nên có lẽ em sẽ không thổ lộ đâu anh ạ.”

 

“Năm sau em sẽ lại đi học, anh ạ. Gần thôi. Trung Quốc. Em sẽ đi 3 năm. Cho ước mơ trở thành thông dịch viên của em…”

 

“Rời chỗ này rồi, em muốn đi xa. Rất xa. Cho quên những tháng ngày vùi đầu vào công việc đi.”

 

“Anh, em lại nghĩ về công việc rồi. Em muốn có việc để làm, nhưng không phải ở đây. Không phải trong ngành ngân hàng nữa.”

 

“Anh ơi…”

 

Nàng cúi gằm mặt, run lên từng hồi. Nàng khóc. Ấy vậy mà tôi chẳng có đủ dũng khí để ôm lấy nàng, để vỗ về nàng, để cho nàng biết rằng tôi vẫn ở đây, sẵn sàng cho nàng một chỗ dựa khi nàng mệt mỏi giữa cuộc sống xô bồ này.

 

Tôi không thể…

Dear Iris #25: 0 week left…

Cái hẹn của tôi và nàng, sau 3 tuần, cuối cùng, về phía tôi, đã có thể chắc chắn rằng nó sẽ không bao giờ xảy ra.

 

Mang tiếng là làm gần chỗ nhau mà hẹn nhau một buổi trưa chẳng nổi. Vậy đó, gần nhau được mấy đâu. Tôi có lẽ là người không hiểu chuyện, nhưng với tôi mà nghĩ, thì một phía chẳng thể tạo được một mối quan hệ ra ngô ra khoai.

 

Một lần cuối, tôi mời nàng đi tìm Dory, nhưng nàng vẫn bận. Sáng bận học, tối đã hẹn rồi.

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Có lẽ nàng không phải Daisy mà tôi đang kiếm tìm rồi 🙂

Dear Iris #24: 1 week left

Nàng và tôi đã từng có một cái hẹn…

 

Ừ, và giờ thì không còn nữa. Nàng bận. Bận – từ đánh dấu sự đổ vỡ của mọi mối quan hệ. Bận, là người ta không còn dành thời gian cho nhau được nữa, Iris ạ.

 

Tôi lại tự chuốc ánh mắt khó chịu vào mình bằng việc đánh tiếng trước. Nhưng giờ có lẽ cũng chẳng quan trọng nữa, bởi tôi không còn quan tâm hình ảnh của mình trong mắt nàng nữa rồi. Tôi từ bỏ rồi.

 

Tôi từ bỏ rồi.