Dear Iris #76: As an old habit

3 giờ sáng ngày 27 tháng 4, tôi trở về nhà sau một ngày đêm rất dài. Nắng, gió và nhiều tiếng đồng hồ vạ vật ở sân bay khiến cho mươi phút cuối cùng thản bộ trên con đường Cầu Giấy vắng hoe tưởng chừng như dài ra vô tận. Lúc ấy, thực sự chỉ muốn đặt lưng xuống giường và đánh một giấc hết nguyên ngày hôm sau mà thôi. Vậy mà, có một sự bất thường không ngờ tới đã khiến cho cơn buồn ngủ của tôi tự nhiên bay mất: Cuốn lịch vẫn đang để ngày 22!

 

———————

 

Chẳng là, tôi có một thói quen nho nhỏ, là mỗi sáng, trước lúc đi làm và sau khi đã tưới chậu cây ngoài ban công, tôi sẽ xé lấy một tờ lịch bloc, cũng có một phần để nhớ ngày cho mail đi mail đến, nhưng chủ yếu là để nhắc nhở bản thân mình rằng thời gian vẫn đang trôi đi không ngừng và nó chẳng hề chờ đợi ai cả. Bởi đã từng có lúc, tôi lạc lối giữa dòng thời gian cuộn chảy không ngừng, như con Cá thả trôi mình theo dòng nước lạnh, bỏ quên mình giữa lưng chừng buổi sáng của cuộc đời…
Tôi biết, sau ngày ấy, tôi đã hứa với mình rằng sẽ không bao giờ để bản thân rơi vào trạng thái ấy nữa, rằng tôi còn trẻ, và còn ngu, và thời gian vẫn cứ đều đều trôi dù cho tôi có làm gì hay không chăng nữa.

 

———————

 

5 ngày không xé lịch, nhưng kì lạ thay, nó lại khiến tôi mỉm cười. Bởi vì lúc ấy, tôi đã nhận ra rằng, đôi khi dừng lại một chút cũng không phải chuyện không hay.

Và rồi hôm nay, tôi lại thấy cuốn lịch nằm đó, để dành ít ngày chưa xé…

20170610_182653

Advertisements

Dear Iris #75.1: Keep calm and Carry on (?)

Con Cá là kẻ mãi mãi chỉ muốn yêu và được yêu hết mình, em ạ.

 

Trớ trâu thay, những người làm cho tôi say nắng, đều là những cô gái cung lửa. Bạch Dương, Sư Tử, rồi Nhân Mã. Rồi lại loanh quanh 3 cung đó, không dứt 🙂

 

Lần này, lại là Nhân Mã. Thực tình, với tôi, so với hai cung kia, Nhân Mã vốn mờ nhạt hơn hẳn. Thông minh, không, tinh tế, cũng không, yêu tôi, càng không. Vậy chẳng có lý do gì để tiếp tục cả. Ấy vậy mà, tôi chẳng thể bảo trái tim hãy ngừng thổn thức được.

 

Vầ tôi lại nhớ chuyện với Chen.

 

[]

 

Tôi lên FB lướt post của nàng. Đang yêu mấy người liền, ảnh ọt bằng chứng rõ ràng, nhưng vẫn không thôi đong đưa những kẻ mới…

 

Tôi thấy ghen. Như đứa trẻ ngày nào ghen vì Hat, vì Chen, vì Samm, vì Sữa, vì Autumn.

 

“Thôi bỏ đi!”, gã người lớn đầy chai sạn của tôi lên tiếng. “Không đáng để mày mất ăn mất ngủ đâu.”

“Nhưng cũng không thể làm bạn được chứ?”, tới lượt đứa trẻ khăng khăng. “Mà làm người dưng thì anh phải bóp cổ em chết trước đi mới được!!!”

“Mày còn chưa tỉnh ra sao? Đám kia của mày, có đi nổi đến đâu không? Mà mày biết rồi đấy, yêu gái ngân hàng vào dễ nát lắm đấy!”

 

———————

 

Tôi chẳng biết phải làm gì nữa. Chịu chờ hay bày tỏ, thực tế là những lần trước đều chẳng đi đến đâu cả mà.

 

“Keep calm and Carry on” – cuốn note chị Chen để lại cho tôi bỗng dưng lại hiện lên trước mặt. Nhưng liệu đó có phải là giải pháp hợp lĩ cho lần này nữa không hả em?

 

Có lẽ lần này, tôi sẽ phải rời Hà Nội một thời gian để tĩnh tâm lại thật rồi…

Dear Iris #75: A little scent

Em ạ,

 

Cũng lâu lâu rồi tôi mới lại quyết định tự thưởng cho mình một món quà nho nhỏ, chẳng nhân dịp gì cả. Lần trước là một con điện thoại ra hồn, thì còn có lý do để liên lạc. Lần này thì, ừ, một lọ nước hoa, có lẽ chăng tôi muốn thấy một chút màu sắc giữa những ngày buồn tẻ lặp đi lặp lại của cuộc đời.

 

Nếu là tôi của ngày trước, chỉ 2 năm trước thôi, ai mà nghĩ đứa bảo thủ và dốt nát như tôi lại dùng nước hoa cơ chứ. Đến cả cái lọ nước con con mà Samm tặng, tôi còn chẳng buồn mở thử ra xem hương nó thế nào mà. Thế mà, cách đây mấy tuần, không biết ma xui quỷ khiến thế nào, tôi mới lôi lọ cũ ra ngửi thử, thì mới thấy là, ừ xịt một tí, đến lúc lên mùi cũng thấy hay hay thật.

 

Rồi hầm bà lằng nhiều chuyện đã xảy ra, kết cục là hôm nay ôm về lọ này đây.

 

20170605_203113~220170605_203155