For Sakk #7: Leadership

Nếu bây giờ có ai hỏi tao rằng, một người lãnh đạo giỏi là người thế nào, chắc chắn tao sẽ lại nghĩ về anh ấy.

 

Hơn 1 tháng trôi qua rồi và tao đã mất hẳn niềm tin vào chị sếp mới rồi Sakk ạ. Và tao vẫn luôn so sánh để mà thở dài mà thôi…

 

Anh biết truyền cảm hứng cho nhân viên bao nhiêu thì chị chỉ biết thúc ép nhân viên làm việc bấy nhiêu. Anh quan tâm đến tương lai của thuộc cấp bao nhiêu thì chị chỉ biết những chuyện ngay trước mắt bấy nhiêu.

 

Anh tin tưởng và giao việc cho đàn em bao nhiêu thì chị micro-managing bấy nhiêu. Đồng thời, anh hiểu người của mình đang làm gì bao nhiêu thì chị lại kém quan tâm đến việc chúng nó đang làm bấy nhiêu.

 

Anh nhắc nhân viên về đúng giờ bao nhiêu thì chị đòi hỏi lũ em ở lại muộn bấy nhiêu.

 

Anh nhẹ nhàng và thứ tha cho nhân viên bao nhiêu thì chị soi móc cấp dưới bấy nhiêu.

 

Anh mạnh với bên ngoài bao nhiêu thì chị cả nể bên ngoài bấy nhiêu. Anh bảo vệ nhân viên bao nhiêu thì chị chỉ biết nhận lỗi về những người dưới trướng mình.

 

Anh làm tất cả mọi thứ vì thuộc cấp của mình, còn chị chỉ biết đến dự án và dự án, đâu biết đến người của mình.

 

Anh tạo điều kiện để kẻ theo mình có thể đi lên, còn chị, chỉ chực đạp chúng nó xuống khi vừa mới thấy ló đầu.

 

Dẫu vẫn biết mọi sự so sánh đều khập khiễng, nhưng có lẽ tao chẳng thể chịu nổi chị nữa rồi…

Advertisements

Dear Iris #66: Fortune telling

Chuyện là, ở chỗ làm có một cô bé (nghe nói là) biết xem chỉ tay ;))

 

Bé ấy xem cho mình, mới bảo, “Anh ơi, anh sắp chuyển nghề rồi đấy, đến 27 thôi. Nghề sau sẽ không ngắn như nghề này đâu ạ, mà phải học tập nhiều đấy.”

 

“À mà anh ơi, sau đấy mấy năm anh lại chuyển nghề nữa đấy :v”

 

“Em thấy, sau này có tuổi anh nhìn lại, thấy anh không giàu đâu nhé 😥 ”

 

“Anh muốn xem chuyện tình cảm à. Để xem nào. Ồ, năm sau anh và người yêu dễ đi gần đến đích đấy. Ý em là, người lớn nói chuyện rồi, mọi thứ xong xuôi hết rồi, nhưng lại không cưới nữa ấy. Sau vụ này thì gần 30 anh mới kết hôn cơ. Mà anh sẽ sinh con một bề nhé.”

 

———————

 

Tôi vốn không tin vào tương lai theo lời các thầy bói cho lắm, em ạ. Nhưng hình như họ cũng có khả năng nhìn thấu quá khứ vậy…

 

“Thằng nhóc này sẽ có người yêu đầu vào 2012. Có người tình đầu vào 2015 hoặc 2016.”

 

Nhưng tương lai thì toàn thấy đâu đâu…

 

“Tháng 10/2015 sẽ có tin đi du học. Tháng 12 đi. 25 tuổi quyết định người sẽ lấy làm vợ. 27 kết hôn người đó.”

 

Nên là cũng dễ hiểu khi mình giữ một cái nhìn trung lập khi nghe các thầy bói phán. Coi chừng nó, nhưng không để cho bản thân ám thị tới mức nhất nhất biến tương lai đen tối thành sự thực.

 

Trừ một số việc 🙂

 

———————

 

Tôi tự hỏi, điều gì có khả năng dừng một đám cưới đã hoàn thiện xong hết thủ tục rồi?

 

Cô dâu không được tuổi hoặc không hợp tuổi? Không, tuổi cô dâu đã fix từ đầu, không có chuyện tuổi không ổn mà vẫn tiến hành thủ tục đâu :))

 

Cô dâu/chú rể bỏ theo người tình/có bầu với người tình? Cái này hy vọng là không. Lớn rồi, ai lại đùa nhau thế :-ss

 

Vậy không lẽ là có tin rằng mình sẽ đi du học với học bổng nhiều /:)

 

Okay, nếu là thế thì mình không ngại kiếm vợ đến tận bước sắp cưới đâu :))

For Sakk #6: The old boss

Vậy là đã 2 tuần trôi qua kể từ ngày sếp chuyển đến chỗ làm mới, và tao vẫn chưa thể quen nổi cảm giác này, Sakk ạ.

 

Tao nhớ hôm đầu gặp anh ấy trong phòng phỏng vấn. Sau khi biết chắc sẽ nhận tao và tao cũng sẽ đồng ý, anh đã sớm chia sẻ nhiều về công việc, về anh, về Tùng, thay vì đuổi tao về sớm.

 

Tao nhớ hôm đầu tiên đi làm, sếp và tao cùng ngồi lại, không phải để bàn về việc tao sắp nhận làm, mà bàn về tương lai tao muốn làm gì để anh ấy tạo điều kiện.

 

Tao nhớ hôm ăn team building đầu tiên của tao, cũng là hôm cuối của Tùng. Những đường hướng về tương lai của tập thể, anh chia sẻ rất thật. Là lúc tao biết mình sẽ phải cố gắng hết sức gánh lại phần của Tùng, để nó yên tâm, để anh yên tâm.

 

Tao nhớ hôm team building thứ n, khi tao biết được offer của anh ấy ở những chỗ khác mà anh ấy không đi. Tao biết được người ấy là người biết lo cho cấp dưới thế nào. Hôm ấy, tao đã biết, rằng tao đã tìm được người tao sẵn sàng theo dù có bất cứ chuyện gì xảy ra chăng nữa.

 

Tao cảm nhận được niềm vui của anh khi nói về kế hoạch năm 2017, khi anh đưa team tới với những công cụ mới, những công cụ của tương lai. Anh đã trải qua những năm tháng lạc đường, không người dẫn dắt, nên anh hiểu hơn ai hết sự dẫn dắt của anh với mấy đứa mới bọn tao quý giá nhường nào 🙂

 

Tao nhớ lúc sếp hầm hầm đi về, chỉ nói một câu “Để đó anh cho nó biết tay!” cho một cuộc chiến mà thuộc cấp khơi mào, thậm chí là có phần sai hơi nghiêng về mình.

 

Tao nhớ buổi chiều mấy anh em tình cờ gặp nhau trong quán PES, giữa giờ làm việc :v

 

Tao nhớ hôm team building thứ n + m…

 

———————

 

Tao nhớ hôm anh gọi tao vào phòng họp riêng, nói rằng anh sắp đi, và hỏi ý tao thế nào. Không cần tới một giây suy nghĩ, tao đồng ý ngay tắp lự. Chẳng phải là tao phản xạ không suy nghĩ, chỉ là điều này tao đã quyết từ lâu lắm rồi.

 

Tao nhớ những ngày 5 người trong team nói chuyện về tương lai bên kia với nụ cười trên môi. Tao nhớ từng lời hỏi thăm khi mấy đứa lần lượt qua đó phỏng vấn. Tao nhớ không khí những ngày cuối còn đủ ở bên này và những ngày đầu có người sang bên kia.

 

Tao nhớ những phần chuyển giao cẩn thận, bởi đứa nào đứa ấy đều biết rằng, nếu như làm việc không chuyên nghiệp thì chẳng thể xứng đáng sự quan tâm của sếp.

 

——————–

 

Sếp đi giữa tháng.

 

Team leader đi cuối tháng.

 

Xung quanh tao trở nên trống vắng lạ thường. Không còn cảm giác có người nhìn mình phía sau nữa. Cũng chẳng còn những giây phút mấy anh em nói chuyện phiếm hay cùng trêu các cô gái trong phòng.

 

Hai đứa kia tuần sau sẽ đi, chỉ còn mình tao sẽ qua đó muộn 2 tháng, vì nếu nguyên team đi hết thì cả trung tâm sẽ sụp như tòa tháp đôi năm nào…

 

Tao biết, vì sếp, tao sẽ sống sót qua 2 tháng này. Tao sẽ gánh cả trách nhiệm của team lead cũng như cánh tay phải của sếp mới trong quãng thời gian này. Chỉ cần biết rằng sếp ở bên kia cũng đang đếm từng ngày tới lúc tao qua, là mọi mệt mỏi và stress như tan biến hết cả.

 

Và tao sẵn sàng khơi mào một cuộc đại chiến và theo nó đến cùng, dù biết sẽ chẳng bên nào được lợi, chỉ để sếp mới có uy hơn và có thể đứng vững khi tao đã đi…