Dear Iris #280: Edge of Tomorrow

Nếu em ở đây, ngay phút giây này, tôi sẽ rủ em cùng xem bộ phim này, một lần nữa.

Bộ phim là câu chuyện về một chàng trai bỗng dưng một ngày phải sống đi sống lại ngày cuối cùng của cuộc đời mình. Ngày cuối ấy, à không, những ngày cuối lặp đi lặp lại ấy, chàng gặp được một người hiểu được mình. Ngặt nỗi, mỗi khi thời gian reset, chỉ chàng được giữ lại kí ức của những gì đã xảy ra. Bao nhiêu ngày cạnh nhau làm cho chàng hiểu cô gái ấy như chính bản thân mình, lại càng làm cho bản thân không thể chấp nhận sống tiếp mà không có cô, dù điều ấy có nghĩa rằng thế giới sẽ không được cứu…

Đồng thời cũng là câu chuyện, có nên tự kết thúc cuộc sống của mình khi còn có thể, khi nó vẫn còn đẹp, còn khỏe, hay vẫn nên níu kéo mạng sống đến giây phút cuối cùng, dù phải chịu đau đớn đến bao nhiêu. Hy vọng thay đổi ngày mai của hiện tại, hay hy vọng làm lại một tương lai khác hơn?

Dạo gần đây, tôi bị stress nặng. Vì công việc không được như ý. Vì dịch bí bách. Vì những mối quan hệ bỗng không còn được như xưa. Vì một người đã từng nói chuyện thâu đêm suốt sáng giờ không còn muốn truyện trò với tôi nữa. Cảm giác bí bức còn hơn quãng thời gian một mình nơi đất khách nữa. Đã có lúc tôi có ý định tự tử, là điều mà trước nay tôi chưa từng có…

Bệnh dịch, thiên tai, biến đổi khí hậu. Thế giới đang đi tới những ngày cuối của nó, còn người ta vẫn cứ đầy những âu lo cơm áo gạo tiền. Ai rồi cũng phải đi, sao không thể sống chậm lại một chút, đối xử với nhau tốt hơn một chút, chỉ vậy thôi.

Khó đến thế sao?

So. Much. Pain…

Dear Iris #274: Strawberry

Em ạ,

Ngày cuối tuần, sau một kì nghỉ ngắn, tôi tìm đọc lại một bộ truyện cũ mình đã từng xem hơn 10 năm trước. Câu chuyện về những cô cậu học sinh cấp 3, về cuộc sống chưa vướng bận âu lo gia đình, về những tháng năm đầy những kỉ niệm khó quên, về những ngày chưa phải lo nghĩ sớm mai, về những vô tư và nông nổi của tuổi trẻ.

10 năm, từ một cậu học trò trung học, nay tôi đã người đi làm. Nhiều thứ đã khác. Nhiều ước mơ đã phải gác lại. Nhiều mối quan hệ đã nhạt phai. Nhiều người đã không còn quen nữa. Sự đời biến chuyển đến chóng mặt. Thậm chí khó còn thời gian để ngưng lại mà ngẫm về những sự đã qua nữa. Guồng quay cuộc sống cứ thế xoay vần không dứt, để người ta bị cuốn vào những thứ lo nghĩ qua ngày, qua tháng, qua năm.

10 năm, là những đắng cay, là những ngọt bùi, là những bài học khó quên. Là chuyện trưởng thành, là đối nhân, là xử thế. Là những cảm xúc, là những khát khao, là những dại khờ. Là những mối quan hệ không thể cùng nhau tới cùng trời cuối đất…

“It’s not the destination so much as the journey.” – Những thứ ta trải qua còn quan trọng hơn kết quả cuối cùng, chẳng phải vậy sao? Nhưng rồi người cũng lại nói, rằng kẻ ở lại cuối cùng mới là trân quý. Là mãi mãi, là không bao giờ lìa xa. Nhưng mãi mãi là bao xa, hả em?

Hoặc có lẽ, lúc nào còn ở cạnh nhau, chỉ cần tin tưởng, ủng hộ, tôn trọng và trân trọng nhau là đủ, nhỉ?

Dear Iris #258.1: Out of sync

Trật nhịp.

Tôi đọc cuốn “Bên nhau trọn đời” chỉ vì một câu trích dẫn ưa thích của Chen.

Xem hết các phim của Ghibli vì Hat thích.

Xem Itaewon Class và Kingdom vì Flora có xem.

Và Private Life theo Sunflower.

Luôn luôn muộn một nhịp, luôn luôn không theo kịp đoạn phim mà người ta đã xem tới…

Nhưng trật nhịp rồi thì xem làm chi nữa?

———————

Không hợp.

Tôi ưa phim Mỹ, loại viễn tưởng, hoặc đau não một chút. Không thích ngôn tình dở hơi hay drama sướt mướt lồng các tình tiết vô lí kiểu Hàn. Càng xem càng thấy mệt, càng không muốn xem nữa.

Binge được The Boys trong 2 ngày, 5 mùa Breaking Bad trong 2 tuần, nhưng chẳng thể nuốt nổi 1 tập rưỡi Private Life trong 1 tối. Cứ được nửa già 1 tập là đã muốn tắt đi lên giường đi ngủ rồi, khó mà cố được quá.

Nhưng sao không hợp vẫn còn xem?

———————

Thực sự quãng này rất chán chường. Buổi tối về nhà không muốn đưa chân đi dạo nữa. Ở nhà chán phim, chẳng buồn game. Bà ngày một yếu. Trời lại đến mùa thiếu nắng. Người càng xa cách nhau. Đầu lúc nào cũng nặng. Người lúc nào cũng mệt. Việc chẳng bao giờ xong. Sếp mãi chưa được gặp lại.

Tôi có thể tựa vào đâu đây hả em?

Dear Iris #240: Flora (7)

Nàng ngã xe. Sáng thứ 7.

Tôi tình cờ biết chuyện qua một bạn đồng nghiệp cũ, trên một nhóm chat chung. Hình ảnh nàng mếu máo, quay mặt đi khi chị y tá sát trùng vết thương để băng lại. Chân tay trầy sát. Máu tươi đỏ đến xót xa. Chiếc áo sờn cũ, in hình một chú thỏ béo màu hồng với dòng chữ “Give me a hug”.

Tôi chỉ ước gì mình ở đó, lúc ấy, để ôm nàng một cái, nhẹ nhàng. Nhưng không. Sự thật là, người nàng cần đã ở đó rồi, và người ấy không phải tôi. Tôi vẫn mãi là kẻ thừa thãi không biết điều vậy.

Gọi cho nàng một cuộc. Nàng đáp lấy lệ, rồi dập máy.

Và chúng tôi lại trở về những im lặng. Đúng là khi người ta không còn muốn liên quan đến nhau nữa, thì một người seen là đủ rồi.

Dear Iris #235: Korean

Iris ạ,

Dạo này tôi bắt đầu đi học tiếng Hàn. Học nghiêm chỉnh ấy, chứ không phải tự học hay nhờ người kèm tự học như đợt trước nữa.

Có cô. Có trò. Có lớp. Có phòng ốc. Có thời gian biểu. Có giáo trình và học phí. Học bài bản. Chả như lần trước, còn chưa học đến 사랑해요 đã thất học 🙂 lần này, có bạn bè, có anh em, hy vọng sẽ cố gắng tiến xa được 😡

Hôm nay, buổi thứ 8, có học từ 와, là Wow, bất giác nhớ lại lần đầu gọi Flora là 선생님, được cô 와 một cái rồi tuôn ra một câu tiếng Hàn dài lắm không nhớ nghĩa gì nữa =)))

Lại nhớ nàng mất rồi…

Dear Iris #228.1: Rainy nights

Trời vừa chớm tối, đã vội nổi một cơn dông chớm hạ.

Gió thổi lá rụng, rồi cuốn đi lạo xạo dưới mặt đường của ngày vừa tắt nắng gắt. Lũ lượt những chiếc xe máy nối đuôi nhau trên phố, không chiếc nào bảo chiếc nào, đồng loạt cùng vội vàng hơn một chút. Người muốn đến sớm hơn một phút, kẻ lại mong về chóng hơn một chập. Giữa mùa nóng bức, trong cơn mát nhất thời, người ta lại mong về nhà, để được gần nhau hơn, để cảm được cái ấm áp của những người thân yêu của mình.

Và mưa. Lắc rắc. Lạo xạo. Rồi rào rào xuống. Mưa ướt mặt những cuốc xe ôm đi cố. Mưa ướt lòng những gánh hàng đứng lại trú chân. Mưa xuống cho tan nóng nực. Mưa xuống cho thôi xô bồ. Mưa cười. Mưa hát. Mưa òa khóc như một đứa trẻ lên ba. Rả rích. Rả rích. Mưa cho ủ dột trời mây. Mưa cho dậy mùi đất cỏ. Mưa cho người vu vơ ngước nhìn. Mưa cho kẻ tiếc tình không khỏa. Mưa…

Một tuần trà. Một ly cà phê. Đôi ba câu chuyện. Hết một buổi tối.

Người qua. Người lại. Còn mưa, mưa vẫn ở đó mà thôi…