Dear Iris #215: Someday I’ll find my way back to where your name is written in the sand

Em ạ,

Hôm qua, có một cô bạn đồng nghiệp thông báo tháng sau sẽ vào miền Trung đi biển một chuyến. Cùng lên danh sách những điểm đến, cũng lên kế hoạch thuê xe máy vi vu, cũng tính sáng sớm dậy đón bình minh trên bờ biển cát trắng.

———-

Tâm trí tôi quay lại những tháng ngày bên bờ biển của nhiều năm trước. Nha Trang. Bình Ba. Bình Hưng và Bình Lập. Biển miền Trung nước ngắt một màu xanh, hòa cả vào màu trời mùa hạ trong vắt, cứ như thể một tay họa sĩ lãng mạn nào đó đã áp cái màu lãng mạn ấy lên biển trời vậy.

2016, là những đêm dài tâm sự trên những bãi Nồm, là những sáng sớm chạy bộ lên bãi Chướng ngắm bình minh muộn. Hơn chục đứa trẻ lớn trải lòng mình lên cát, bên những chai bia mặn mùi của biển. Những câu chuyện tưởng chừng chẳng thể kể cho ai, để rồi mấy ngày bên nhau không dứt khiến cho con người ta dễ mở lòng hơn bao giờ hết. Năm ấy, nguyên một lứa 93 vừa mới ra trường, cùng nhau làm việc một chỗ, cùng đi biển một nơi. Là lần đầu không nhìn nhau như đồng nghiệp đơn thuần, mà như bạn bè lâu năm cũ vậy. Không khoảng cách, cả về thể chất và tâm hồn. Chuyện quá khứ, mộng ước tương lai, hay những đêm say tưởng chừng dài không bao giờ kết. Giờ qua giờ dạo chơi trên bãi biển đêm muộn, hay những lời tâm sự riêng không còn biết đến trời trăng trên đầu. “Cho tuổi xuân chẳng thắm lại đôi lần.” Chúng tôi khắc ghi những ký ức ấy trong tim, hứa với nhau sẽ không quên dù chỉ một phút giây. Nao lòng.

2017, những đứa trẻ năm trước đã trưởng thành hơn đôi chút. Đã rõ những chuyến phượt vượt ngày vượt đêm, vượt qua những cung đường uốn lượn giữa bên núi bên biển. Nhiều người hơn. Nhiều kinh nghiệm hơn. Nhiều những kế hoạch hơn. Nhiều những phiêu lưu hơn. Có đứa đã so sánh hai chuyến đi như những cuộc tình vậy. Cuộc tình đầu tiên trao cho nhau ngây thơ bao nhiêu, thì lần sau lại lấy tất cả những trưởng thành để bù đắp cho những lần đầu không thể có lại. Cứ vậy, chuẩn bị kĩ hơn, lên lịch trình khít hơn, đi nhiều hơn. Nhưng dường như cũng vì vậy mà thời gian dành cho nhau bớt đi. Chỉ còn lại từng nhóm nhỏ giao lưu với nhau, chứ chẳng còn những đêm quây quần cả lũ bên bờ biển nữa. Chỉ còn những cuộc bài, cuộc rượu, cuộc leo thác đơn lẻ. Một vài tấm ảnh check in ở những chỗ xe đưa tận nơi. Và vậy thôi. Tôi may mắn vớt lại được những buổi sáng đón bình minh trên bãi biển hay bên ngọn hải đăng của đảo nhỏ neo người. Nhưng chỉ vậy thôi không hơn.

Hai năm. Hai chuyến đi. Hai câu chuyện. Hai thái cực. Cùng một địa điểm, nhưng tưởng như khác nhau như mặt trăng và mặt trời. Như ngày và đêm. Như biển và trời. Nhìn như một nhưng không khi nào thực sự chạm được đến nhau…

Tôi viết vu vơ lên cát, hỏi chăng đến bao giờ mới quay lại lần nữa.

Dear Iris #77: As an old habit

3 giờ sáng ngày 27 tháng 4, tôi trở về nhà sau một ngày đêm rất dài. Nắng, gió và nhiều tiếng đồng hồ vạ vật ở sân bay khiến cho mươi phút cuối cùng thản bộ trên con đường Cầu Giấy vắng hoe tưởng chừng như dài ra vô tận. Lúc ấy, thực sự chỉ muốn đặt lưng xuống giường và đánh một giấc hết nguyên ngày hôm sau mà thôi. Vậy mà, có một sự bất thường không ngờ tới đã khiến cho cơn buồn ngủ của tôi tự nhiên bay mất: Cuốn lịch vẫn đang để ngày 22!

 

———————

 

Chẳng là, tôi có một thói quen nho nhỏ, là mỗi sáng, trước lúc đi làm và sau khi đã tưới chậu cây ngoài ban công, tôi sẽ xé lấy một tờ lịch bloc, cũng có một phần để nhớ ngày cho mail đi mail đến, nhưng chủ yếu là để nhắc nhở bản thân mình rằng thời gian vẫn đang trôi đi không ngừng và nó chẳng hề chờ đợi ai cả. Bởi đã từng có lúc, tôi lạc lối giữa dòng thời gian cuộn chảy không ngừng, như con Cá thả trôi mình theo dòng nước lạnh, bỏ quên mình giữa lưng chừng buổi sáng của cuộc đời…
Tôi biết, sau ngày ấy, tôi đã hứa với mình rằng sẽ không bao giờ để bản thân rơi vào trạng thái ấy nữa, rằng tôi còn trẻ, và còn ngu, và thời gian vẫn cứ đều đều trôi dù cho tôi có làm gì hay không chăng nữa.

 

———————

 

5 ngày không xé lịch, nhưng kì lạ thay, nó lại khiến tôi mỉm cười. Bởi vì lúc ấy, tôi đã nhận ra rằng, đôi khi dừng lại một chút cũng không phải chuyện không hay.

Và rồi hôm nay, tôi lại thấy cuốn lịch nằm đó, để dành ít ngày chưa xé…

20170610_182653

For Sakk #7: Leadership

Nếu bây giờ có ai hỏi tao rằng, một người lãnh đạo giỏi là người thế nào, chắc chắn tao sẽ lại nghĩ về anh ấy.

 

Hơn 1 tháng trôi qua rồi và tao đã mất hẳn niềm tin vào chị sếp mới rồi Sakk ạ. Và tao vẫn luôn so sánh để mà thở dài mà thôi…

 

Anh biết truyền cảm hứng cho nhân viên bao nhiêu thì chị chỉ biết thúc ép nhân viên làm việc bấy nhiêu. Anh quan tâm đến tương lai của thuộc cấp bao nhiêu thì chị chỉ biết những chuyện ngay trước mắt bấy nhiêu.

 

Anh tin tưởng và giao việc cho đàn em bao nhiêu thì chị micro-managing bấy nhiêu. Đồng thời, anh hiểu người của mình đang làm gì bao nhiêu thì chị lại kém quan tâm đến việc chúng nó đang làm bấy nhiêu.

 

Anh nhắc nhân viên về đúng giờ bao nhiêu thì chị đòi hỏi lũ em ở lại muộn bấy nhiêu.

 

Anh nhẹ nhàng và thứ tha cho nhân viên bao nhiêu thì chị soi móc cấp dưới bấy nhiêu.

 

Anh mạnh với bên ngoài bao nhiêu thì chị cả nể bên ngoài bấy nhiêu. Anh bảo vệ nhân viên bao nhiêu thì chị chỉ biết nhận lỗi về những người dưới trướng mình.

 

Anh làm tất cả mọi thứ vì thuộc cấp của mình, còn chị chỉ biết đến dự án và dự án, đâu biết đến người của mình.

 

Anh tạo điều kiện để kẻ theo mình có thể đi lên, còn chị, chỉ chực đạp chúng nó xuống khi vừa mới thấy ló đầu.

 

Dẫu vẫn biết mọi sự so sánh đều khập khiễng, nhưng có lẽ tao chẳng thể chịu nổi chị nữa rồi…

For Sakk #6: The old boss

Vậy là đã 2 tuần trôi qua kể từ ngày sếp chuyển đến chỗ làm mới, và tao vẫn chưa thể quen nổi cảm giác này, Sakk ạ.

 

Tao nhớ hôm đầu gặp anh ấy trong phòng phỏng vấn. Sau khi biết chắc sẽ nhận tao và tao cũng sẽ đồng ý, anh đã sớm chia sẻ nhiều về công việc, về anh, về Tùng, thay vì đuổi tao về sớm.

 

Tao nhớ hôm đầu tiên đi làm, sếp và tao cùng ngồi lại, không phải để bàn về việc tao sắp nhận làm, mà bàn về tương lai tao muốn làm gì để anh ấy tạo điều kiện.

 

Tao nhớ hôm ăn team building đầu tiên của tao, cũng là hôm cuối của Tùng. Những đường hướng về tương lai của tập thể, anh chia sẻ rất thật. Là lúc tao biết mình sẽ phải cố gắng hết sức gánh lại phần của Tùng, để nó yên tâm, để anh yên tâm.

 

Tao nhớ hôm team building thứ n, khi tao biết được offer của anh ấy ở những chỗ khác mà anh ấy không đi. Tao biết được người ấy là người biết lo cho cấp dưới thế nào. Hôm ấy, tao đã biết, rằng tao đã tìm được người tao sẵn sàng theo dù có bất cứ chuyện gì xảy ra chăng nữa.

 

Tao cảm nhận được niềm vui của anh khi nói về kế hoạch năm 2017, khi anh đưa team tới với những công cụ mới, những công cụ của tương lai. Anh đã trải qua những năm tháng lạc đường, không người dẫn dắt, nên anh hiểu hơn ai hết sự dẫn dắt của anh với mấy đứa mới bọn tao quý giá nhường nào 🙂

 

Tao nhớ lúc sếp hầm hầm đi về, chỉ nói một câu “Để đó anh cho nó biết tay!” cho một cuộc chiến mà thuộc cấp khơi mào, thậm chí là có phần sai hơi nghiêng về mình.

 

Tao nhớ buổi chiều mấy anh em tình cờ gặp nhau trong quán PES, giữa giờ làm việc :v

 

Tao nhớ hôm team building thứ n + m…

 

———————

 

Tao nhớ hôm anh gọi tao vào phòng họp riêng, nói rằng anh sắp đi, và hỏi ý tao thế nào. Không cần tới một giây suy nghĩ, tao đồng ý ngay tắp lự. Chẳng phải là tao phản xạ không suy nghĩ, chỉ là điều này tao đã quyết từ lâu lắm rồi.

 

Tao nhớ những ngày 5 người trong team nói chuyện về tương lai bên kia với nụ cười trên môi. Tao nhớ từng lời hỏi thăm khi mấy đứa lần lượt qua đó phỏng vấn. Tao nhớ không khí những ngày cuối còn đủ ở bên này và những ngày đầu có người sang bên kia.

 

Tao nhớ những phần chuyển giao cẩn thận, bởi đứa nào đứa ấy đều biết rằng, nếu như làm việc không chuyên nghiệp thì chẳng thể xứng đáng sự quan tâm của sếp.

 

——————–

 

Sếp đi giữa tháng.

 

Team leader đi cuối tháng.

 

Xung quanh tao trở nên trống vắng lạ thường. Không còn cảm giác có người nhìn mình phía sau nữa. Cũng chẳng còn những giây phút mấy anh em nói chuyện phiếm hay cùng trêu các cô gái trong phòng.

 

Hai đứa kia tuần sau sẽ đi, chỉ còn mình tao sẽ qua đó muộn 2 tháng, vì nếu nguyên team đi hết thì cả trung tâm sẽ sụp như tòa tháp đôi năm nào…

 

Tao biết, vì sếp, tao sẽ sống sót qua 2 tháng này. Tao sẽ gánh cả trách nhiệm của team lead cũng như cánh tay phải của sếp mới trong quãng thời gian này. Chỉ cần biết rằng sếp ở bên kia cũng đang đếm từng ngày tới lúc tao qua, là mọi mệt mỏi và stress như tan biến hết cả.

 

Và tao sẵn sàng khơi mào một cuộc đại chiến và theo nó đến cùng, dù biết sẽ chẳng bên nào được lợi, chỉ để sếp mới có uy hơn và có thể đứng vững khi tao đã đi…

For Sakk #5: A brief moment of joy

Tuần này có lẽ là khoảng lặng giữa những cơn bão, Sakk ạ.

 

Tao đã chạy được SSIS job trên SQL Server của mình, và đang chạy mỗi ngày luôn.

 

Tao đã để lại ấn tượng tốt trong cách làm việc với team khác đến mức được khen khi team đó họp =))

 

Và tao đã vận động được Aries Boss của tao xài Windows 10, điều mà tao chưa bao giờ nghĩ tới đối với một người bảo thủ về công nghệ như ổng :v

 

Chỉ cần thế thôi là tao cảm giác như là người tốt nhất thế gian rồi =))

 

À còn thiếu tình yêu nữa =))))))))

Dear Iris #26: Old

Cuối cùng thì tôi cũng đã chuyển qua Hội sở mới rồi em ạ.

 

Chỗ này đẹp, nhưng cảm giác như người người cách xa nhau quá. Tôi không còn có những thoáng trò truyện với Virgoman, không còn những lúc lướt qua những hàng ghế san sát vòng quanh BICC nữa.

 

Tôi nhớ những lúc xuống tầng 4 họp Basel II, những chiều ra cầu thang ngoài hóng gió và ngắm dòng xe cộ dưới tán cây mùa hè xanh mướt. Ở đây, từ trên cao, nhìn xuống bên dưới toàn những mái nhà vô cảm. Những con đường dài với xe cộ xô bồ và li ti như đám kiến vô tổ chức. Cảnh rất rộng mà rất buồn. Không thanh lịch như vốn có của Hà Nội trước đây ở chỗ cũ.

 

Tôi rất nhớ. Nhưng cái cũ, có chăng chẳng bao giờ quay lại?

 

Hả em?

For Sakk #4: An Aries Boss

Tao bị mắng cho như chó, Sakk ạ.

 

Đúng là việc tao được giao vẫn chưa hoàn thành, nhưng bị mắng đến mức này, tao cũng không thể nghĩ đến nổi, kể cả trong những tưởng tượng kinh hoàng nhất.

 

Giờ thì tao càng thấm hơn sự khó chịu mà một con Cá phải chịu khi sếp nó là Cừu.

 

Không được, Cá ạ. Mày nhất định phải sống tốt và báo thù!!!

For Sakk #3: Pride

Sakk ạ,

 

Tao quá kiêu ngạo rồi.

 

Tuần này tao tìm hiểu thêm về SQL Jobs, chạy thử theo code được nhưng ETL thì chưa. Và trong lúc tao bị thu hút bởi cái mới này, hội kia đã tiến thêm nhiều bước xa, rất xa.

 

Vì chủ quan, tao, dù chỉ còn 1 2 việc nữa, lại để kéo dài việc sang tuần tiếp theo. Còn hội chúng, đang liên hệ đúng người, đang tìm hiểu những vấn đề phức tạp hơn, đang hỏi những câu hỏi mà chính tao cũng không có câu trả lời nữa…

 

Nhưng tao quyết rồi, tao sẽ không thua đâu!

For Sakk #2: The first real hurdle

Cuối cùng thì tuần này cũng kết thúc với một tia sáng le lói nơi cuối đường hầm. Một chút nữa thôi tao sẽ xong việc rồi.

 

Tao thấy rõ lợi thế của mình rồi. Là góc nhìn. Tao nhìn dưới góc độ một người ETL dữ liệu, còn họ thì là người gõ code. Và thậm chí gõ code cò chưa sõi nữa.

 

Load dữ liệu test về, update test dữ liệu này, và update thật, không cần qua sếp, tao đã làm được. Điều ấy hội kia còn khuya mới làm nổi.

 

Tao bắt đầu có hy vọng trong cuộc đua này rồi, Sakk ạ.