Dear Iris #143: Stargazer

Stargazer – kẻ ngắm sao…

 

———————

 

Đã có một dạo, chúng tôi tối nào cũng “gặp” nhau. 8 rưỡi tới 11 giờ. Đều như vắt chanh. Dù là cuối tuần hay không. Dù là lễ tết hay không. 6 đứa, 1 US, 1 CAN, 4 VN. Giữa bộn bề cuộc sống, chúng tôi có một điểm chung. Là game.

 

Game ấy mà, bao giờ bắt đầu cũng là khám phá cả. Từ lúc character còn non nớt nhất, thử với những set đồ cơ bản nhất, khám phá những góc bản đồ dễ chịu nhất. Thử, thử, và thử. Tìm kiếm những thứ hiệu quả nhất với từng góc độ khác nhau. Cứ thế, rồi dần dần thu thập thông tin, nâng cấp trang bị, sử dụng những combo hiệu quả hơn. Với multiplayer game, còn là chuyên môn hóa đội hình, chia các task khác nhau cho các character có đặc điểm phù hợp.

 

Rồi cứ thế mà tiến lên. Bớt khám phá đi. Cày và kéo nhiều hơn. Tối ưu hóa mỗi task. Vượt qua từng milestone. Và, dĩ nhiên, beat the game.

 

Thỉnh thoảng, chúng tôi chơi lại những game đã qua rồi. Chơi lại những màn đã từng gây khó khăn trong quá khứ. Có điều, khi ấy, mọi mechanic đều đã rõ, đến độ nhắm mắt lại và không tập trung gì mấy cũng có thể vượt qua. Không còn những lần sảy chân ngã sứt đầu mẻ trán. Không còn những lần lỡ tay đốt nhà. Cũng chẳng còn những lần vỗ mông nhầm con thỏ mẹ nhà hàng xóm. Bớt đi những tình huống phải gào lên trên mic để đồng đội không làm những điều ngu xuẩn. Chỉ chơi thôi, chẳng khám phá nữa, game hoàn thành nhanh hơn năm bảy lần.

 

Khi ấy, chúng tôi phần nhiều không còn enjoy game đó nữa. Đứa vắng mặt, đứa chỉ lên chơi khi có milestone quan trọng, lại có đứa lẳng lặng đi chơi game khác một mình. Nếu không vì chúng tôi trân trọng thời gian có với nhau, và có người miệt mài tìm kiếm những game mới cả bọn có thể chơi chung được, thì có lẽ chúng tôi đã không còn nói chuyện với nhau nữa từ rất lâu rồi…

 

———————

 

Khi còn nhỏ, chúng ta đều là những kẻ tiếp thu siêu việt. Giữa thế giới xung quanh lạ lẫm, chúng ta từng bước, từng bước khám phá. Quan sát, và học hỏi. Từ những giây phút đầu tiên. Chúng ta tiếp nhận thế giới qua đôi mắt, qua làn da, rồi qua những âm thanh nhiễu độ. Xung quang ta là ba, mẹ, là bàn, ghế, là sân, vườn. Lớn hơn chút, là giếng sâu đầu ngõ, là dàn dâu chua cuối xóm, là bà nhà bên hay dỗ ta ăn, là ông hàng xóm hay nghêu ngao bài “Mặt trời bé con” khi trông bạn thay ba mẹ vắng nhà. Là sân vận động cỏ mọc ngang đầu gối, là những dãy nhà sát nhau trên phố. Là ông mặt trời, mặt trăng và những vì sao…

 

Và chúng ta đi học. Học số. Học chữ. Học đếm. Học đánh vần. Học tính cộng. Học ghép từ. Từ những thứ cơ bản nhất, ta học cách chúng dựng lên những thứ phức tạp hơn. Rồi phức tạp dần, đồng thời cũng ngắn gọn dần với những khái niệm mới. Không còn bò từng bước, mà đi, rồi chạy, bước sau xa hơn bước trước. Thế giới rộng lớn, kiến thức vô ngàng, còn thời gian của con người có hạn, nên ta được dạy phải không ngừng tiếp thu, không ngừng học hỏi, không ngừng tối ưu. Bởi khi ấy ai nấy đều rõ, rằng không thể cứ đi bộ mà đi hết được thị trấn. Chẳng thể cứ chạy nhanh là qua được bát ngát ruộng đồng về thăm ông bà. Cũng đâu thể ghé thăm những thành phố xa xôi trên yên xe đạp đã cũ của ba.

 

Giấc mơ của con người vốn không có điểm dừng. Ta vươn tay ra, mong một ngày chạm tới những vì sao.

 

Thế rồi, đến một ngày, ta không còn tiếp thu được nhiều nữa. Những kiến thức mới không còn hoàn toàn mới lạ, cũng chẳng mỗi bước của ta thêm dài. Những tối ưu kém hiệu quả dần, và ta thấy chúng chỉ thừa thãi và tốn thời gian chứ không mang lại gì nhiều. Dường như bước của ta chỉ có thể dài tới vậy, hiệu quả tới vậy mà thôi, không hơn được nữa. Và ta bắt đầu sống ngày qua ngày, làm lại những việc đã cũ, bằng những cách chẳng mới. Như những cỗ máy đã được đặt sẵn và không còn được cập nhật hệ thống.

 

Đôi khi, chúng ta nhớ lại những ngày còn trẻ con, những ngày còn được bao quanh bởi những điều chưa biết. Những ngày tâm trí không vướng bận chút âu lo, chỉ chuyên tâm khám phá. Thử, và thử lại. Sai rồi sửa. Không sợ khó khăn, chẳng ngán thất bại. Cứ thế mà tiến bước thôi.

 

———————

 

Tôi nhớ những ngày character của tôi nhặt búi cỏ đầu tiên, bẻ nhánh cây đầu tiên, craft ngọn đuốc đầu tiên. Nhớ những lúc khóc ròng vì sảy chân ngã xuống hố, kêu cứu đồng đội mỏi mồm. Nhớ những khi cuốc mỏi cả tay lấy một mảnh quặng về nhà chế đồ. Nhớ những lúc 6 đứa rủ nhau đi quây con mini-boss đầu tiên mà không biết bên nào đi săn bên nào…

 

Những trải nghiệm đầu tiên luôn là vậy. Khác lạ lắm, mới mẻ lắm, tuyệt vời lắm. Chỉ buồn những kẻ đã qua rồi, rồi thử lại không còn cảm giác ngày xưa nữa, lại điên cuồng đi tìm những cái mới, để rồi đến một ngày nhìn lại, không rõ trong cơn điên ấy đã enjoy được bao nhiêu…

 

———————

 

Stargazer. Stargazer. Stargazer.

 

Những kẻ hướng ánh mắt lên những vì sao xa. Ngước nhìn mãi nhưng chẳng thể vươn tới được.

 

Trong giấc mơ đêm qua, những từ ấy không biết từ đâu kéo đến, cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí tôi. Quen lắm mà tôi nghĩ mãi không ra đã gặp nó ở đâu rồi.

 

Tôi nhắm mắt lại. Những vì sao hiện lên trong tâm trí tôi. Lơ lửng trong không trung, lặng đứng những kẻ khờ hữu hình vô động. Tất thảy phóng tầm nhìn lên những báu vật của vòm trời. Nhìn đến hóa đá, nhưng chỉ vậy thôi, chứ nào có chạm tới được.

 

Rồi tôi cũng nhớ ra, là một loại mob ở gần cuối một game mà chúng tôi đã từng tận hưởng cùng nhau dạo trước. Những kẻ có lẽ đã từng cố gắng và tham vọng nhiều lắm, rồi cuối cùng bị thế giới tàn nhẫn bỏ lại giữa trời không, xa rời mặt đất nhưng chẳng thể tới được trời sao.

 

Stargazer. Stargazer. Stargazer.

 

Và tôi ngước lên nhìn trời.

Advertisements

Dear Iris #139: As it happens

Tháng 12, 2015.

 

Người ta nhìn lên lịch và bảo nhau rằng, mùa đông rồi đấy. Ấy thế mà, ngoài đường nắng vẫn trải vàng ruộm, con nít vẫn mặc quần đùi áo cộc mà không sợ bị cha mẹ mắng. Thực là một mùa đông nóng đến khó chịu.

 

Thằng bé bất giác nhếch mép cười buồn. Mùa đông mà, trời phải lạnh chứ. Người ta vốn quen với việc mùa này bước ra khỏi nhà là thấy gió lạnh rồi. Phải hà hơi thấy khói trắng trong không khí. Phải có chút sương mờ buổi sáng sớm. Và phải nhớ dặn nhau ra đường mặc cho đủ ấm.

 

Nhưng lạnh như thế, với nó chắc chắn chưa đủ!

 

Nó vừa nhận thư từ chối từ trường Michigan State. Bức thư gọn lỏn chấm dứt chuỗi ngày dài mong ngóng của nó. Những ngày mà mỗi khi nhắm mắt lại, nó đều nhìn thấy mình ở ngôi trường mơ ước ấy…

 

——-

 

Khóa học 12 tháng ở Michigan State bắt đầu chỉ vài ngày sau ngày Tết dương lịch. Ấy là những ngày lạnh nhất trong năm. Tuyết phủ kín những tán cây, rặng cỏ. Ngày dài 9 tiếng còn đêm ngắn 15 tiếng. Chuyến xe từ sân bay chạy về trường lúc nửa đêm chậm chạp lăn bánh để tránh những điều không may trên đường trơn trượt. Một tiếng trên xe qua những con đường dài hun hút dẫn đến kí túc xá vẫn sáng đèn. Tiếng rì rầm từ những cô cậu sinh viên mới đón chuyến bay cuối ngày đến đây không đủ làm không khí bớt lạnh. Mùa đông thực là một mùa buồn. Rất buồn.

 

Sáng một ngày đầu năm không phải đi học, có một cậu bé nhỏ người mặc chiếc áo trùm đầu tối màu chạy ngang qua con đường bên sông Red Cedal. Ấy là ngày nghỉ, nên cậu chỉ định lang thang chút ít, mong cho mình lạc đường giữa thế giới mới mà cậu sẽ ghé lại suốt 12 tháng này, nhưng cái lạnh không cho phép cậu thả bộ được. Từng thớ cơ chỉ chực run lên theo mỗi nhịp thở của cậu. Nhắm mắt lại, cậu nhớ về nhà, về gia đình và bạn bè ở thành phố ấy, nơi mà cách đó ít lâu cậu còn tận hưởng cuộc sống vô lo vô nghĩ, mà giờ đã xa nửa vòng trái đất.

 

 

 

——-

 

Kết thúc nhiều tháng mong ngóng với những giấc ngủ chập chờn. Những giấc mơ về những mùa vàng ôn đới. Những quyết tâm và cố gắng nó vẫn nhủ thầm hàng đêm.

 

Thế là hết.

 

Nó trân trân nhìn vào màn hình, đọc đi đọc lại những con chữ vô cảm. Người ta từ chối nó rồi. Nó sẽ không còn có cái tương lai ấy nữa. Nó sẽ chỉ chôn chân ở đất nước này mà thôi. Mà có khi, chỉ ở thành phố này mà thôi. Và rồi nó sẽ kiếm một công việc ổn định ở một công ty nhàm chán nào đó, làm việc chăm chỉ ban ngày và tự thưởng cho mình những giấc ngủ ngon không mộng mị ban đêm. Thời gian sẽ trôi và nó thì như con cá thả mình theo con nước ấy, trôi đi đâu vô định…

 

Hoặc không.

 

——-

 

Nó đóng cửa phòng lại và đi ra. Tắt điện thoại và leo lên sân thượng, bịt mắt lại và ngủ hết nguyên một buổi chiều mùa đông. Cái mùa đông nóng bức này chẳng thể làm người ta bất giác thức giấc vì gió lạnh lướt trên làn da được. Cứ thế, giấc ngủ chóng qua, nó quay lại với một bữa tối vừa miệng và thêm một đêm ngon lành.

 

Sáng hôm sau, nó dậy sớm, ra ngoài đón chút nắng, rồi nhảy lên một chuyến xe buýt vắng người lên phố. Nó nhìn đường. Nó nhìn người. Nó nhìn những chuyến xe vội vã giữa phố ban sáng. Nó nhìn những tấm áo gió lướt qua mình. Nhìn hay không, mọi thứ vẫn chuyển động. “Time goes on”, người ta nói vậy. Nó vừa có một quãng thời gian với trải nghiệm không hề dễ chịu gì, nhưng đủ để nhắc nó mở mắt ra và nhìn thế giới theo một cách khác. Và nó sẽ phải nhìn ra xa hơn.

 

——-

 

Nó viết con số 2018 lên tờ giấy nhớ, gạch chân 2 lần, rồi dán lên cạnh chữ “Toukon” mà chị Ame viết tặng nó đợt trước.

 

Trên bàn, một cuốn sổ nhỏ bắt đầu có những dòng chữ đầu tiên.

Dear Iris #107: Fun things at work

Suýt soát 24 tháng kể từ ngày đầu đi làm, tôi chuyển qua ngân hàng thứ 3. Và là lần đầu xa sếp Nemo.

 

Tôi biết xa team một thời gian là cần thiết. Cho tôi bớt dựa dẫm để trưởng thành. Cho team move qua một chỗ tốt hơn với yêu cầu số nhân sự gói gọn hơn. Việc team có Judas, vốn đâu ai mong muốn, nhưng chúng tôi không đồng ý để nó hủy diệt mình. Ngược lại, mỗi người càng khát khao phải mạnh hơn nữa.

 

Nhất là tôi, Iris ạ.

 

Bank lần này lớn. Lớn một cách đồ sộ, hút lấy nhân sự như một cỗ nam châm hút đinh ốc. Những chỗ như thế, vốn chẳng nhìn thấy những cá nhân, mà chỉ thấy những con robot trong một dây chuyền nặng nề chồng chéo. Kiểu công ty mà chắc chắn không một ai trong team nghĩ đến việc sẽ vào, nếu đặt trong tình thế trước đây. Nhưng không còn nữa, chuyện đã khác rồi, tôi đã chọn nó làm nơi trui rèn trong thời gian tạm tách team. Chỉ cần biết việc ấy tốt trong dài hạn, đủ để tôi sống qua những ngày ăn cơm chan nước mắt rồi.

 

Đấy là tôi nghĩ thế :))

 

Nhưng người tính chẳng bằng trời tính. Cái môi trường ấy tréo ngoeo hơn sức tưởng tượng của kẻ khờ nhiều.

 

Ai mà biết, những người tuyển lại chẳng phải những người dùng, chẳng phải những người coach.

Ai mà biết, senior staff lại toàn người chỉ biết nghĩ cho mình, cậy ma cũ dằn mặt ma mới ngay từ ngày đầu, rồi thì chồng chéo nhau đổ việc lên đầu người mới.

Ai mà biết, phòng toàn những kẻ làm việc tay chân, rồi suốt ngày kêu nhiều việc và đòi chia bớt việc đi, đồng thời cũng không bao giờ quan tâm định hướng của tập thể thế nào, càng bỏ qua việc cải tiến quy trình để có thời gian phát triển cá nhân.

Ai mà biết, cái chốn bần cùng khiến người ta ganh ghét đố kị nhau đến từng phút về sớm hơn, từng giây không nhìn màn hình máy tính, đến mức đặt điều nói xấu nhau lên trên.

Ai mà biết…

 

Nhìn vào những con người trong guồng quay ấy, tôi chỉ thấy thương thay cho họ. Người ta thì giúp nhau giỏi lên và khi đủ giỏi sẽ đi mỗi người mỗi ngả, đây thì dìm nhau xuống để cùng nhau ăn bám tổ chức. Tôi chẳng chấp họ làm gì, chỉ biết nhắc nhở mình đừng để một ngày nhìn lại cũng thấy mình không hơn gì bọn họ mà thôi.

 

Nếu ngập trong mùi rác thải hôi thối, là em, em sẽ làm gì? Xịt nước hoa lên? Bịt mũi lại? Khử mùi rác? Hay sẽ dẹp đống rác đó đi?

Hay đống rác quá lớn và em chỉ cần rời đi chỗ khác mà thôi?

Dear Iris #97: Awake

[…]

 

 

 

 

– Reeng… Reeng…

 

– Reeng… Reeng…

 

Tiếng chuông điện thoại làm nó giật mình choàng tỉnh.

 

Nó nhận ra rằng mình đang đứng giữa một khu rừng rậm rạp. Xung quanh nó, ánh sáng quện với không khí tạo thành một thứ chất lỏng đặc sánh nhờ nhờ ảo ảo. Cảm giác ẩm thấp và tăm tối làm nó cứ rên lên từng hồi. Tiếng lắc rắc của lá khô cùng với tiếng tru xa của một con thú nào đó tạo nên một thứ âm thanh ghê hãi.

 

Nhìn xuống, nó thấy đôi chân trần của nó đang đặt lên một con đường xếp đá cũ. Con đường này dễ phải đến cả ngàn năm tuổi. Nó đoán thế vì trên con đường ấy đã mọc tên vô số những cây dại, nhỏ có, lớn có, thậm chí có những cây mà một vòng tay nó ôm không xuể.

 

Bỗng nhiên, dường như tai nó bắt được một âm thanh kì lạ. Thứ âm thanh nửa trong nửa đục, vang lên đều đều, khi trầm khi bổng, réo rắt len lỏi vào tâm trí nó. Nó đoán, mà không, nó chắc chắn, rằng nó đã nghe được ở đâu đó rồi, nhưng lúc này thì dù có lục tung trí nhớ đi chăng nữa, nó cũng chẳng nhận nổi cái âm thanh kì quái này là gì.

 

Âm thanh vừa lạ vừa quen, như đang uốn mình len qua cả dặm trong cái không gian ẩm thấp và tối tăm của chốn rừng thẳm này để đến tai nó, để vẫy gọi nó.

 

Thế rồi, đôi chân nó bắt đầu cất bước đi. Nó thấy mình đang dần tiến về cái nguồn âm thanh kia. Thực sự là chẳng một ai có ở đây để mà cho nó biết rằng nó đang đi đúng hướng hay không, nhưng trong nó dâng lên một niềm tin mãnh liệt, rằng cứ đi đi, cứ đi thẳng về phía ấy, nó sẽ tìm được thứ mà nó cần tìm.

 

Cái âm thanh kia đang to dần lên, hoặc là nó có cảm giác như thế. Chân nó bắt đầu rảo bước hơn. Và rồi nó chạy. Và nó chạy nhanh. Nhanh đến mức nó cảm giác như chân nó chẳng còn chạm mặt đất nữa, đến mức nó tưởng như mình đang lướt nhanh trong cái khu rừng ủ dột này. Chẳng còn cảm giác lạo xạo của lá khô dưới chân. Chẳng còn cảm giác những cành cây hay cạnh đá quệt qua cánh tay đẫm mồ hôi. Không còn cảm giác gió lùa qua mái tóc đen nữa. Cứ thế, nó mặc sức lướt đi.

 

Càng chạy, con đường mòn hình như càng hẹp lại, không gian cứ càng tối dần, nhưng âm thanh kia, ngược lại, lại kêu ráo riết hơn, càng thôi thúc nó mạnh mẽ hơn nữa!

 

Bỗng nhiên, nó khựng lại. Trước mặt nó, một bầy bảy tám con sói xám lầm lừ bước ra. Nhìn thoáng qua, nó thấy con to nhất phải cao tới ngang ngực nó, còn có con nhỏ thì có lẽ mới bắt đầu tập săn mồi. Dưới lớp lông dày kia, dường như bụng con nào con nấy đều sôi lên chờ bữa ăn đang bày ra trước mắt. Nhe nanh hung tợn, bầy sói từ từ tiến về phía nó.

 

Nó nhắm mắt lại, rồi điềm tĩnh hít một hơi thật sâu. Trong đầu nó hiện lên cảnh bầy sói lao vào cắn xé con mồi, tiếng gầm gừ trầm đục của những con thú hòa với tiếng kêu đau đớn của kẻ bị săn tạo thành một thứ âm thanh hỗn tạp ghê rợn. “Không, nhất định không thể cứ nghĩ thế được” – nó thầm nghĩ. Và rồi không thể chịu được cái cảnh tàn bạo đang quay đi quay lại trong đầu, nó lại mở mắt ra và bắt đầu suy tính.

 

“Một con sói, đối với ta có lẽ chẳng phải chuyện khó nghĩ. Đôi tay này dư sức xẻ thịt một con mà không tốn nhiều mồ hôi” – Nó nghĩ. “Hai con thì sức ta quần cũng vừa, chắc vậy. Dùng thêm mánh khóe thì, tích cực mà nói, may chăng có thể đối phó được đôi ba con nữa. Nhưng như thế là không đủ. Tám con thú này đã vượt xa qua cái khả năng của ta rồi. Nghĩa là, ta đã không nắm được thế thượng phong. Tấn không xong, thủ thì càng không, họa chăng chỉ có tốc độ và sự chủ động có thể cho ta một tia cơ hội mà thôi!”

 

Nghĩ rồi, trên mặt nó nở một nụ cười ma mãnh như thách thức số mệnh. Lấy một hơi thật dài, đột nhiên nó gầm lên một tiếng!

 

Tiếng gầm của nó tưởng như tỏa vang cả một góc trời, xua tan bay biến cái thứ âm thanh hỗn tạp và không khí ẩm thấp của rừng rậm, làm chim chóc phải ngừng kêu, suối sông phải ngừng chảy, gió mưa phải ngừng cuốn qua những tán cây già lạo xạo. Như thể một vị thần rừng vừa thức dậy sau một giấc ngủ vùi hàng vạn năm, khu rừng vươn mình dậy.

 

Bầy sói, không con nào bảo con nào, đều lui lại một bước. Có lẽ chúng đã nhận ra rằng, đứng trước chúng, rõ ràng không phải là một bữa ăn bày sẵn, mà mạnh mẽ hơn thế rất nhiều, thậm chí có khi vượt ra ngoài cả cái thế giới tù mù mà chúng biết.

 

Nhưng, cơn đói không phải là thứ mà chúng có thể mặc kệ được. Đó là điều không phải bàn cãi!

 

Một con sói nhỡ, có lẽ quá khát mồi, đột nhiên phòng vuốt lao tới. Đôi hàm to khỏe nhằm ngay cổ họng của con mồi. Chính cái mùi máu tươi mà con sói tưởng tượng ra đã làm con sói mờ mắt, nó biết, và nó cũng tin rằng những con sói còn lại cũng biết như vậy.

 

Nhanh như chớp, nó lắc thân mình qua một bên và cũng tiện thể tặng cho con sói kia một đòn chí mạng vào mạng sườn. Dĩ nhiên, con sói gục xuống mặt đất, không bao giờ còn mở mắt ra thấy ánh mặt trời nữa!

 

Một giây trôi qua lặng tuyệt đối.

 

Không con nào bảo con nào, cả bầy sói nhất loạt xông lên. Còn nó, với nụ cười vẫn giữ trên miệng, không hề quay đầu chạy, mà ngược lại, nhắm thẳng hướng bầy sói mà phi tới. Có lẽ những con thú kia sẽ cho rằng nó là một kẻ khùng điên với hành động này. Mà cũng phải thôi, đến nó còn thấy mình như vậy cơ mà.

 

Trong một tích tắc, khi nó và đám sói chuẩn bị đụng nhau, nó đã nhắm mắt lại.

 

Khi nó mở mắt ra thì đã thấy chân mình đang lướt trên đất rừng và bầy sói thì đang quay đầu lại để đuổi theo nó phía sau. Nó – kẻ điên lao đầu vào bầy sói ấy – đã không chạm lấy một con sói nào, mà cứ thế cơ thể nó lướt qua bức tường sói. Chắc chắn đã có những con đã chỉ còn cách da thịt nó không hơn một nửa sợi tóc, nhưng dù có thế đi chăng nữa, không chạm vẫn là không chạm.

 

Không còn bầy sói làm phân tâm, nó nghe thấy âm thanh kia gần hơn bao giờ hết. Và bất chợt một suy nghĩ làm nó bắt đầu bước chậm lại.

 

Bầy sói cũng nhờ đó mà đến gần hơn. Nhưng khi đã đủ gần, chúng giữ lấy khoảng cách ấy chứ không dám vào gần hơn nữa. Nào ai biết được kẻ trước mặt chúng là ma quỷ hay thánh thần?

 

“Không thể như thế được” – nó nghĩ.

 

Nó dừng lại. Trước mặt nó đã là thứ mà nó cần tìm rồi.

 

Cách nó mươi bước, đôi giày lấm lem bùn đất của nó được đặt gọn gàng trên một bậc đá. Nằm bên cạnh đôi giày, chiếc điện thoại của nó đang kêu lên từng hồi…

 

– Reeng… Reeng…

 

– Reeng… Reeng…

Dear Iris #90: Weiss

Blue, Iris, Teal and Weiss

 

Sau nhiều tháng, cuối cùng tôi cũng bắt tay vào việc đặt những nền móng đầu tiên cho sự hiện diện của Weiss.

 

Khác với Blue và Teal, những trang cá nhân dựa trên nền tảng có sẵn, Facebook và Instagram.

Khác với Iris, trang mượn khung, đổi tên miền và chỉ để tâm sự riêng tôi.

Weiss sẽ được tôi xây từ đầu, không theo mẫu có sẵn nào cả.

 

Mục đích ban đầu của trang này, cách đây 2 3 tháng, chỉ là để làm một trang portfolio online mà thôi, nhưng sau nhiều ngày suy nghĩ, tôi quyết định rằng, nó sẽ còn để thể hiện thương hiệu độc nhất của chính tôi nữa.

 

Người ta nói, The biggest project you will ever work on is you. Lần này, chắc chắn sẽ đến nơi đến chốn!

 

Weiss

Dear Iris #85: The Gemini Boss

Tôi chưa bao giờ hết bất ngờ về anh sếp của mình. Thực sự.

 

Chúng tôi sẽ sớm rời PVCB để chuyên tâm làm starup. Một startup sẽ đổi đời tất cả chúng tôi chỉ trong vài năm. Có điều, nó mâu thuẫn với kế hoạch học hành của tôi. nói thế là còn nhẹ nhàng, bởi thực tế chúng là 2 kế hoạch dẫm lên chân nhau.

 

Tôi là đứa được cưng nhất trong team, cũng là có tiềm năng lớn nhất giúp team lớn mạnh hơn. Vì rất nhiều lý do. Tôi biết vậy.

 

Vậy em có đoán được Mr. Nemo sẽ phản ứng thế nào khi tôi nhắc lại kế hoạch đi học của mình không?

 

———————

 

Tôi hoàn toàn expect là sẽ bị níu kéo ít nhiều. Thế nên khỏi cần làm anh ấy mất thời gian cho một câu hỏi vô nghĩa như là “Ý anh thế nào?” nữa.

 

– Nếu đặt anh vào vị trí của em lúc này, anh sẽ quyết định thế nào? – tôi đi thẳng vào vấn đề.

 

Anh Nemo dừng lại một giây, rồi tít mắt cười.

 

– Tao sẽ đi học. Bằng mọi giá. Không phải suy nghĩ gì cả.

 

Trong cuộc nói chuyện nhiều tiếng đồng hồ sau đó, tôi cảm giác anh ấy đang sống lại những ngày tháng khắc khổ nơi xứ người. Anh ấy đã vượt qua tất cả và không bao giờ hối tiếc về quyết định rời quê hương để trưởng thành. Rất cá nhân, và rất ích kỷ.

Anh không nhắc gì về startup của team nữa, nhưng tôi hiểu anh đang ám chỉ điều gì. Rằng startup sẽ mang lại cho chúng tôi rất nhiều tiền, nhưng anh biết tôi cũng giống anh, coi tiền là thứ yếu. Anh biết điều gì mới là quan trọng, và hướng tôi xoay quanh những điều ấy. Buồn cười làm sao, khi mà anh khuyên tôi cứ bỏ team mà đi, thì vẫn cho tôi biết rằng team sẽ hỗ trợ tôi hết mức có thể.

 

Hahah.

 

Tôi chưa bao giờ hết bất ngờ về anh sếp của mình. Chưa bao giờ…

Dear Iris #84: Mulled wine*

Tặng Drago, nhân một ngày trời Hà Nội lại đổ mưa tầm tã. Không biết trong Sài Gòn ấy, đêm nay cậu có ngắm mưa như tôi không nhỉ?

 

———————

 

Original story

 

———————

 

“Này, thế rút cục là mày gọi tao lặn lội từ Đà Lạt xuống dưới này làm gì thế?” – Jay phá tan bầu không khí im lặng bao trùm giữa chúng tôi suốt cả tiếng đồng hồ.

 

“Tao nghĩ mày phải đoán ra được rồi chứ. Không dưng tao bắt mày bỏ cơm bỏ cháo đến cái chốn xô bồ này làm chi.” – tôi mỉm cười, ngước lên nhìn bầu trời xanh ngắt với những sợi mây trắng lững lờ trôi vô tư lự.

 

———————

 

Hai thằng con trai, mỗi thằng ôm một ly trà sữa, ngồi cạnh nhau trên ghế đá hồ Con Rùa bao lâu mà không đứa nào nói gì, đúng là một cảnh tượng không bình thường chút nào, nhưng ở cái thành phố này thì chẳng có gì là không xảy ra được.

 

Ly trà lạnh đã tan đá từ lâu, và mặt trời cũng gần lên đến đỉnh đầu rồi…

 

———————

 

“Xì, trong đầu mày lúc nào cũng có cả tá những suy nghĩ trên trời dưới bể chẳng liên quan đến nhau, ai mà đoán được chứ. Nhưng tao biết mày là đứa có đầu có đũa, lần này gọi tao xuống, chắc là có chuyện quan trọng lắm đúng không?”

 

Tôi không đáp, chỉ với tay xuống chiếc túi vẫn để dưới chân, lấy ra một chai nước nhỏ màu đỏ rượu vang, rồi đưa lại cho Jay.

 

“Mày uống đi rồi tao nói.”

 

Jay đón lấy chai nước từ tay tôi, giơ lên soi xét một hồi rồi cũng mở nắp ra uống thử một ngụm.

 

“Mẹ, chua loét, mày cho tao uống rượu vang hỏng à?” – Jay suýt xoa, có lẽ không phải ngồi trước mặt tôi thì nó đã phun cả ra rồi.

 

Tôi chỉ hất cằm, lườm nó một cái sắc lẹm. Dường như, quen nhau bao lâu, nó hiểu tôi muốn nói điều gì. Nó nhắm mắt lại, ngửa cổ tu một hơi hết chai nước. Nó còn lắc qua lắc lại mấy lần để biết chắc không còn sót giọt nào nữa. Xong rồi, Jay vớ lấy cái túi của tôi, đặt lại chai vào và kéo khóa cẩn thận.

 

“Xong, giờ không lòng vòng nữa, nói đi.” – Jay nhìn tôi như thể muốn đánh nhau rồi.

 

“Haha. Được. Số là, dạo gần đây tao có gặp một đứa con gái, Jay ạ.”

 

“Mẹ thằng này mày trêu tao à. Tuổi đang chơi vơi, gái gú đéo gì. Lo mà tập trung vào sự nghiệp đi ông kễnh!”

 

“Tao xin mày, giờ lại là mày dạy đời tao cơ đấy.” – tôi nhếch mép cười một cái. “Thế Tử Du của mày thì sao, mày quên được chưa?”

 

“Cái… Cái gì cơ?”- Jay mở to mắt, miệng lắp bắp không nên lời. “Đừng nói là đứa con gái mày định kể là nàng nhé.”

 

“Không thưa bố. Làm gì có cái chuyện tình cờ giữa đường đời không chủ định gì mà lại gặp được đúng người thế!” – tôi bụm miệng cười.

 

“Lắm sẹo. Làm tao hốt cả hền.” – Jay cúi gằm mặt, lắc đầu ngán ngẩm.

 

“Chuyện mày với nàng thế nào rồi.” – tôi gặn hỏi.

 

“Ừ thì đấy, nàng hẹn 5 năm, tao đã đợi đủ. Tao đã đợi thêm, rồi thêm nữa, nhưng rồi cũng chẳng có tin tức gì. Đến lúc này, đã là tám năm rưỡi rồi. Tao đã quen với việc, mỗi mùa Giáng sinh, tao lại tưởng tượng ra cảnh nàng xuất hiện trước cửa nhà tao, dắt theo Song Trà nữa. Nhưng hết rồi, tao cũng không còn hy vọng nữa, chỉ tưởng tượng ra vậy thôi.”

 

“Trớ trêu nhỉ. Cuối cùng thì, cả thanh xuân của mày cũng chỉ là nàng mà thôi. Quý giá nhất lại là thứ không thể với nổi…”

 

“Thế rút cuộc là sao. Sao tự dưng đang nói việc mày gặp được một người mà lại lái sang tuổi trẻ của tao là thế nào?”

 

“Ờ thì tao là đứa có đầu có đuôi mà. Mày biết tao gặp ai không?”

 

“Ai?” – Jay buông miệng hỏi, giọng phều phào như thể không còn quan tâm nữa.

 

Phải, ngoài Tử Du ra, hắn cũng chẳng biết mình còn quan tâm đến ai nữa.

 

———————

 

“Chị, chị ướt hết rồi. Vào đi chị, bên trong có chỗ để chị tắm rửa và hong quần áo đó ạ. Em cũng sẽ lấy cho chị đồ để mặc tạm nữa. Mau đi chị, kẻo bị cảm lạnh mất.”

 

Tôi vẫn nhớ lúc ấy, cơ thể cô gái run lên từng hồi trong bộ đồ ướt nhẹp vì dính cơn mưa rào cuối thu, víu lấy chú tiểu mà lê từng bước chân ra phía sau chùa. Hẳn là cô đã có một đêm dài, rất dài…

 

[…]

 

“Song Trà…”, cô lẩm bẩm.

 

“Gì thế chị?”, tôi quay sang, hỏi nhỏ.

 

Qua một đêm, có vẻ cô đã bình tĩnh hơn, nhưng chẳng ai cạy nổi của cô lấy một lời. Ấy vậy mà, khi nhìn thấy đứa bé sơ sinh đang khóc mà nhà chùa mới nhận từ người ta mấy hôm trước, ánh mắt cô lại ánh lên một vẻ tràn đầy hy vọng, và cô bắt đầu cất tiếng như một đứa trẻ học nói.

 

Nhưng chỉ một từ vậy thôi. Khi nghe tôi hỏi, cô chỉ quay sang mỉm cười rồi lắc đầu nghe chừng buồn sâu xa lắm.

 

Và rồi, cô đứng lên, nhận lấy đứa bé và dỗ dành nó. Đôi mắt sáng của cô nhìn thẳng vào khuôn mặt lạ lẫm của bé, rồi cô trìu mến áp mà mình vào má nó, như thể nó chính là con đẻ của cô vậy.

 

Cứ thế, thời gian trôi qua, chẳng mấy chốc đã được 2 tháng ròng. Ngay trước ngày tôi rời chùa, ngày cuối mùa thu năm ấy, cô theo chân một người đàn ông xuống núi. Tôi chỉ nghe kể rằng, ông ấy là bác sĩ của cô, rằng cô là bệnh nhân trốn lên đây khi chỉ còn ít tuần nữa là hoàn thành phác đồ điều trị – thứ đã cứu được mạng sống của cô nhưng vĩnh viễn tước của cô khả năng làm mẹ sau này…

 

———————

 

“Cảm ơn chú đã ghé ạ!”, cô bé 5 tuổi cúi rạp đầu chào.

 

Người ta nói, thành phố này là nơi mọi phép màu đều có thể xảy ra, nhưng một việc tình cờ như gặp một cô bé cỡ 5, 6 tuổi nói tiếng Việt ở ngay giữa thủ đô Paris làm tôi không khỏi ngạc nhiên.

 

“Này nhóc.”

 

“Dạ.”, đứa bé khẽ đáp.

 

“Sao con lại cảm ơn chú?”

 

“Dạ, mẹ con bảo, phải cảm ơn khách mua rượu nhà mình chưng ạ. Rượu chưng uống vào mùa Giáng sinh này, là rượu sum họp. Người ta sum họp, là đáng quý lắm. Mẹ bảo nhiều người muốn mà còn không được kìa.”

 

“Ai mua con cũng cảm ơn vậy sao? Người ta có đáp lại con không?”

 

“Dạ cũng không mấy người đáp ạ. Nhưng con cũng vẫn vui vẻ thôi, vì mẹ con bảo chỉ cần mình vui vẻ thì thế gian sẽ tốt lên một chút ạ.”

 

“Ngoan quá. À, mà tên con là gì thế?”

 

“Dạ, Song Trà chú ạ.”

 

“…”

 

———————

 

“Thôi, tao nghĩ lại rồi, không kể nữa. Rượu ngon đấy, có điều tao để hơi lâu nên mất vị chút thôi. Đáng ra uống được cách đây nửa năm thì vừa đẹp…”

 

“Này…”

 

“Tao chắc chắn rằng mày có ước mơ được đến Paris, nên mày không được quên đâu đấy. Sớm được thì tốt, nhưng muộn cũng không sao. Nhớ là ghé qua thì cũng nên ở lại lấy một mùa Giáng sinh, cho biết. Biết đâu lại có phép màu đến với mày đấy.”

 

“Này………”

 

Tôi không đáp thêm nữa, chỉ đứng lên và bước đi, bỏ lại Jay phía sau gọi với lên nhỏ dần…

 

“Chúc mày may mắn, vậy thôi.”, tôi thì thầm.

Dear Iris #77: As an old habit

3 giờ sáng ngày 27 tháng 4, tôi trở về nhà sau một ngày đêm rất dài. Nắng, gió và nhiều tiếng đồng hồ vạ vật ở sân bay khiến cho mươi phút cuối cùng thản bộ trên con đường Cầu Giấy vắng hoe tưởng chừng như dài ra vô tận. Lúc ấy, thực sự chỉ muốn đặt lưng xuống giường và đánh một giấc hết nguyên ngày hôm sau mà thôi. Vậy mà, có một sự bất thường không ngờ tới đã khiến cho cơn buồn ngủ của tôi tự nhiên bay mất: Cuốn lịch vẫn đang để ngày 22!

 

———————

 

Chẳng là, tôi có một thói quen nho nhỏ, là mỗi sáng, trước lúc đi làm và sau khi đã tưới chậu cây ngoài ban công, tôi sẽ xé lấy một tờ lịch bloc, cũng có một phần để nhớ ngày cho mail đi mail đến, nhưng chủ yếu là để nhắc nhở bản thân mình rằng thời gian vẫn đang trôi đi không ngừng và nó chẳng hề chờ đợi ai cả. Bởi đã từng có lúc, tôi lạc lối giữa dòng thời gian cuộn chảy không ngừng, như con Cá thả trôi mình theo dòng nước lạnh, bỏ quên mình giữa lưng chừng buổi sáng của cuộc đời…
Tôi biết, sau ngày ấy, tôi đã hứa với mình rằng sẽ không bao giờ để bản thân rơi vào trạng thái ấy nữa, rằng tôi còn trẻ, và còn ngu, và thời gian vẫn cứ đều đều trôi dù cho tôi có làm gì hay không chăng nữa.

 

———————

 

5 ngày không xé lịch, nhưng kì lạ thay, nó lại khiến tôi mỉm cười. Bởi vì lúc ấy, tôi đã nhận ra rằng, đôi khi dừng lại một chút cũng không phải chuyện không hay.

Và rồi hôm nay, tôi lại thấy cuốn lịch nằm đó, để dành ít ngày chưa xé…

20170610_182653