Dear Iris #235: Korean

Iris ạ,

Dạo này tôi bắt đầu đi học tiếng Hàn. Học nghiêm chỉnh ấy, chứ không phải tự học hay nhờ người kèm tự học như đợt trước nữa.

Có cô. Có trò. Có lớp. Có phòng ốc. Có thời gian biểu. Có giáo trình và học phí. Học bài bản. Chả như lần trước, còn chưa học đến 사랑해요 đã thất học 🙂 lần này, có bạn bè, có anh em, hy vọng sẽ cố gắng tiến xa được 😡

Hôm nay, buổi thứ 8, có học từ 와, là Wow, bất giác nhớ lại lần đầu gọi Flora là 선생님, được cô 와 một cái rồi tuôn ra một câu tiếng Hàn dài lắm không nhớ nghĩa gì nữa =)))

Lại nhớ nàng mất rồi…

For Sakk #13: Friday (3)

9h30 tối, cô rep mes của tao gọn lỏn.

“Giờ mới về luôn”

Rồi sau đó…

“Em mệt”

“Máy hết pin r”

Và buổi tối dừng lại ở đó.

——-

Tao đã tưởng rằng, ở chỗ mới, cô sẽ nhàn việc hơn một chút, sẽ được về sớm hơn một chút, đầu óc sẽ thảnh thơi hơn một chút, nhưng có lẽ tao đã nhầm. Cô có vẻ có phần vui hơn thật, nhưng lúc nào cũng ngập đầu trong công việc, ít nhất là trong những tuần đầu này.

Tao ước gì mình có thể nhận bớt một phần việc cô đang phải đảm nhận, dù chỉ một chút thôi, qua quãng thời gian khó khăn này, dù rằng chính tao cũng đang đeo những gánh nặng chẳng thể san sẻ cho ai. Là lúc ai ai cũng phải gồng mình lên làm hơn 100% sức mình, mà tao chẳng thể giúp đỡ, cũng chẳng thể động viên cô lấy một câu, như hồi còn làm việc chung team.

Vẫn biết là phải có những ngày vất vả thế này mới nhanh trưởng thành được, nhưng thực sự thương hậu bối dễ thương của tao quá 😭😭😭

Dear Iris #225.1: Flora (0)

Nếu mọi thứ đúng theo dự đoán của tôi, thì năm nay MSI sẽ được tổ chức ở Hàn Quốc. Năm ngoái, vì dở chương trình học bên kia bán cầu, tôi đã lỡ kì MSI ngay trên quê nhà rồi, nên lần này, nếu vào Hàn thật, nhất định phải đi coi cho bằng được!

Tôi list ra cơ số những thứ cần chuẩn bị. Tiền. Visa. Ngày phép. Nhiều thứ.

Và tiếng Hàn.

May thay, đúng đợt ấy, phòng tôi làm có một cô bé mới vào. Cô biết mấy thứ tiếng liền, đều học sâu, và may mắn thay, trong số đó có tiếng Hàn. Tôi như gã chết đuối vớ được cọc vậy.

“Em ơi! Anh nghe bảo em biết tiếng Hàn phải không? Có thể làm cô giáo cho anh được chứ?”

“Dạ được ạ. Nhưng em cũng phải nói trước là em chỉ guide được theo cách em học thôi nhé.”

“Ừ, vậy là đủ rồi.”

Từ hôm ấy, tôi bắt đầu chuẩn bị sách vở. Cũng không hẳn là bắt buộc phải thế, bởi cô đã nói buổi đầu tiên cô sẽ mang giáo trình cô học để tôi thử xem có tiếp thu được không trước đã. Nhưng tôi biết, mỗi chút chuẩn bị thêm là một chút tôi gần hơn tới việc sử dụng được ngôn ngữ này trong chuyến đi của mình.

Buổi học đầu tiên, cô quên lịch, tung tăng về trước .___.

Buổi học đầu tiên lần thứ hai, cuối cùng cũng học được. Cuốn giáo trình cô mang theo cũng là cuốn mà Anny cho tôi xem trước, nên cảm giác không có gì lạ lẫm mấy. Thế nhưng, có một điều tôi không hề ngờ tới đã đến: Tôi bị hớp hồn bởi đôi môi của cô, bởi giọng nói của cô, bởi sự tận tình của cô.

Rồi buổi thứ hai. Rồi buổi thứ ba. Tôi như đứa học trò chăm chỉ, ngày ngày tập viết, tối tối ôn bài. Còn cô là cô giáo trẻ dễ tính, tốt bụng. Thời gian trôi qua, cậu học trò đã đem lòng thương cô giáo mình tự bao giờ.

Thế rồi Tết đến. Rồi dịch tới. Lớp học của hai cô trò không còn được tổ chức nữa, nhưng tình cảm của cậu không thể cứ thế mà tan biến được…

I love her and that’s the beginning and end of everything.

Dear Iris #225: Flora (5)

Nói gì thì nói, nàng trở thành một thói quen của tôi…

“Chào emmm”

“Ừ em đây”

Cuộc trò chuyện buổi tối của chúng tôi luôn bắt đầu bằng cùng một tin nhắn của mỗi đứa. Dù là nhắn sớm hay muộn. Dù là reply lâu hay chóng. Dù có đứa nào ngắc ngư ngái ngủ hay không. Chuyện nhắn với nàng mỗi tối trở thành thói quen, trở thành việc hàng ngày, trở thành một phần không thể chối cãi trong mỗi buổi tối của tôi.

“Chào buổi sáng!”

“Hiii”

Lời chào đầu ngày cũng vậy. Dù chỉ là một chút hỏi thăm đêm qua ngủ có ngon không, hay một lời động viên cho ngày làm việc hiệu quả, hoặc một lời nhắc đi đường cẩn thận, nhưng đều bắt đầu bằng mỗi đứa một tin nhắn như vậy.

Như một thói quen, à không, phải nói là, đó chính là thói quen vậy.

Là khi tôi nhắn xong, khi bên kia màn hình, nàng đang gõ phím, còn tôi biết chính xác nàng đang gõ cái gì. Biết được rằng nàng đang mỉm cười rất tươi. Là nụ cười mà tôi say đắm.

Thế rồi, đến một tối, tôi gửi tin nhắn đi và chờ nàng hồi đáp. Chằm chằm nhìn vào cái màn hình Messenger báo hiệu nàng đang active, mà tin nhắn của tôi đã delivered nhưng chưa được seen. 3 phút. 5 phút. Rồi 10 phút. Nick nàng vẫn sáng, nhưng dường như tin nhắn của tôi chưa hề được bắt gặp…

Nếu như chỉ còn 10 phút để sống, tôi sẽ dành thời gian ấy để chờ nàng hồi đáp tin nhắn. Vì lúc ấy, thời gian tưởng như kéo dài ra vô tận vậy.

Thế rồi cuối cùng nàng cũng rep. Nhưng không phải “Ừ em đây” mà là một câu khác, rất khác. Tôi giật mình lùi lại một bước, rồi đọc lại một lần nữa. Tin nhắn mà tôi chờ đã không tới 😞

Chúng tôi trò chuyện, nhưng cảm tưởng như tâm trí của nàng đang đặt ở một nơi xa lắm vậy. Trả lời cụt ngủn. Cười trừ. Nhìn sai những câu chữ. Tôi vẫn tự hỏi hôm ấy mình có làm gì sai không, nhưng chẳng thể có được một câu trả lời thoả đáng. Tôi hỏi nàng sao lại vậy, nàng chỉ nói rằng chưa hề có chuyện phải rep giống nhau.

Và sáng hôm sau cũng vậy. Một câu đáp xa lạ đến khó chịu.

Nàng từng nói rằng, tôi tạo cho nàng một thói quen xấu, là chờ tin nhắn của tôi mỗi tối. Nhưng rồi nàng cũng lại nói, với nàng thì có nhắn hay không cũng được.

Tôi biết, rằng đã có người thay tôi trò chuyện với này hằng đêm mất rồi…

For Sakk #12: Friday (2)

Cô đột ngột được chuyển sang team khác, chuyển qua chỗ ngồi khác, không một lời báo trước.

Trước đây, khi tao để cô join team mình, tao đã giao cho cô mọi việc cô có thể làm, từng ngày kèm cặp, hướng dẫn, từng bước thử thách, rồi sửa sang, và nói giúp cô với cấp trên mỗi lần việc không được như cam kết. Tất cả đều là để cô gain được nhiều kiến thức, kĩ năng và kinh nghiệm nhất có thể, để cô sau này có thể tự đứng trên đôi chân của chính mình, và hơn nữa, để cô có thể vượt qua cái mindset của những kẻ ở đây, mà biết không ngừng phấn đấu, không ngừng trau dồi, không ngừng tốt lên.

Cô đột ngột được chuyển sang team khác, chuyển qua chỗ ngồi khác, không một lời báo trước.

Tao từng nói với cô rằng: đồng hành cùng cô chính là đóng góp lớn nhất của tao cho TCB, rằng tao đánh giá cao cô, và cô nên tự hào về điều đó, thay vì phải tự ti và không tin vào bản thân mình nếu buộc phải thay đổi. Tao muốn cô đi, và ra sức đẩy cô đi. Không phải chỉ vì tao ghét cái cách TCB đối xử với cô bằng một hợp đồng thời vụ nữa, mà vì tao muốn cho cô thấy rằng ở ngoài kia vẫn còn vô vàn những cơ hội khác để cô lựa chọn, và chuẩn bị cho cô đủ để cô có thể chứng tỏ bản thân mình khi được trao những cơ hội bên ngoài ấy.

Cô đột ngột được chuyển sang team khác, chuyển qua chỗ ngồi khác, không một lời báo trước.

Bên team mới, việc sẽ nhẹ nhàng hơn, nhưng không nhiều thứ để gain. Sẽ được về sớm mỗi tối. Và tránh được ánh mắt soi mói của nhiều người. Hợp đồng mới sẽ có lương tăng gấp đôi, tương đương với một người có hơn 2 năm kinh nghiệm, dù cô mới vào chưa nổi 5 tháng. Người thường sẽ thấy tao nên vui. Ừ, nên chứ, khi người tao đào tạo được công nhận như vậy, được nhàn hạ ăn tiền như vậy. Nhưng sao tao chẳng thấy an lòng chút nào cả.

Cô đột ngột được chuyển sang team khác, chuyển qua chỗ ngồi khác, không một lời báo trước.

Việc của team tao, vốn có 3 người, cuối cùng sẽ chỉ mình tao gánh. Trước nhờ có cô mà tao đủ rảnh để nhận thêm việc backup của 2 team nữa, giờ nhận lại, chắc chắn sẽ overload. Thật ra thì tao cũng quen rồi. Cũng như lần ở lại VPB thêm 3 tháng để team sang PVCB yên tâm setup, cũng là gánh nguyên việc của cả team. Giờ cũng vậy, để cô qua team mới yên tâm việc cũ team này không gặp khó khăn.

Cô đột ngột được chuyển sang team khác, chuyển qua chỗ ngồi khác, không một lời báo trước.

Cô nói cô lười thay đổi, nên muốn ở lại. Cô ngại gửi thêm CV đi chỗ khác. Tao muốn đẩy cô đi, nhưng có lẽ quá khó, bởi ý cô không muốn vậy. Ở lại đồng nghĩa với việc sẽ không biết được profile của mình ở tầm nào, không được thử thách thể hiện mình trong những buổi phỏng vấn cân não, và chấp nhận thêm những ngày tháng hợp đồng thời vụ không được đóng bảo hiểm và không có chút quyền lợi nào của nhân viên chính thức. Đó là lí do tao không thấy vui, dù rằng hợp đồng mới của cô đã tốt hơn nhiều. Tao đã nhắc cô rằng cần tự cho mình đường lùi, nhưng cô có lẽ không muốn nghe.

Tao có lẽ sắp phải đi rồi. Rời TCB, tới một nơi khác. Ở nơi mới, sẽ không còn kèm cặp được cô nữa, không che chở được cô nữa, cũng không được nhìn cô trưởng thành hơn mỗi ngày nữa. Nhưng điều đó có lẽ là cần thiết. Để trống 1 slot cho cô lên nhân viên chính thức. Để cô tự phát triển. Và để cô hiểu rằng tao vẫn chỉ muốn tốt nhất cho cô mà thôi.

Lần trước, khi cô phân vân xem có nên làm thời vụ nữa không, tao đã hỏi rằng, mỗi ngày đi làm cô có thấy vui hay không, nhưng cô không trả lời. Giờ thì tao đã thấy đủ để biết cô cảm thấy thế nào ở chỗ làm rồi. Tao cũng từng nói, mỗi ngày đi làm được nhìn thấy cô là tao đủ vui rồi, nhưng có lẽ niềm vui của tao sẽ phải gác lại vậy.

Vì cô là hậu bối dễ thương của tao vậy thôi.

Dear Iris #222.2: Flora (4)

Những tối trò chuyện thoải mái với nàng làm tôi dần không còn để ý đến một điều: Tình cảm này là đơn phương, và nàng chỉ coi tôi như một người bạn tán gẫu mà thôi.

Tôi quan tâm tới nàng, với cái cách tôi quan tâm tới người thương. Cũng không nên thế, bởi dù đúng là nàng là người con gái tôi thương, nhưng chúng tôi chẳng có danh phận ấy. Và vẫn tiếp tục nói thương nàng, mà không biết nàng thấy không thoải mái về câu nói ấy đến nỗi nào.

Chẳng cái dại nào bằng cái dạo này. Một buổi tối cuối tuần giữa tháng 3, tôi hỏi nàng có muốn thử hẹn hò hay không.

Tôi hẳn là gã ngốc, cứ nói thương nàng, mà chẳng biết đặt mình vào suy nghĩ của nàng lúc ấy. Rõ ràng, câu trả lời là không, vì vốn tình cảm của nàng không có chút nào dành cho tôi. Vậy mà tôi cứ cố chấp đòi gọi tên cho một mối quan hệ vốn chẳng đi đến đâu được vì chỉ được cố gắng từ một phía.

“Em còn trả lời, không có nghĩa là có cơ hội đâu.”

“Anh đừng nói lời yêu thương gì hết. Giống như đang coi là bạn bè để tán gẫu, xong bị tát cho một cái vậy đó.”

“Tình cảm của em thì không đồng cảm với của anh được.”

“Em không muốn nói chuyện này nữa.”

“Khi nào anh cảm thấy có thể quản lý tình cảm của mình hơn, và nếu còn muốn nói chuyện, thì nhắn tin cho em.”

Và rồi nàng block mess, để cho tôi thời gian suy nghĩ.

Đương nhiên là tôi không cần suy nghĩ gì thêm cả. Lỗi của tôi, đã quá vô tư. Lỗi của tôi, đã quá vô tâm. Lỗi của tôi, đã quá ích kỷ.

Và tôi biết rằng, tôi không được phép nuông chiều tình cảm của mình nữa.

“Vậy cũng được, làm bạn là đủ rồi. Anh muốn trò chuyện với em, không phải là nói chuyện một mình.”

“Anh sẽ không nhắc lại tình cảm của anh cho em nữa.”

Và tôi giữ lời của mình. Có thể nói chuyện này chuyện kia, chuyện buồn chuyện vui, chuyện gần chuyện xa, nhưng nhất nhất không đả động tới tình cảm của mình dành cho nàng nữa.

Cũng chẳng phải chuyện dễ dàng gì, nhưng tôi biết ấy là điều nên làm, vì nàng, và vì mối quan hệ của chúng tôi. Có những ngày đi làm nhiều chuyện chỉ muốn ngắm nàng một chút rồi về sớm. Có những đêm về mệt mỏi chỉ muốn nói thương nàng rồi đi ngủ quên trời quên đất. Nhưng tôi không còn là thằng bé 18 19 lúc nào cũng chỉ biết làm gì cho sướng thân mình.

Thương em quá huhuhu

Dear Iris #222.1: Flora (3)

Tình cảm của tôi, nàng không thể đáp lại được, ấy là điều không thể thay đổi.

Tôi buồn hết một đêm. Rồi một ngày. Rồi một đêm nữa. Hết nguyên cuối tuần. Rồi thêm một ngày làm việc…

Tối ngày đầu tuần, theo thói quen, tôi lại nhắn tin cho nàng. Vu vơ. Nàng cũng đáp lại lấy lệ, rồi bảo, rằng tình cảm của tôi rồi cũng sẽ phai mà thôi, còn thì, trong lúc nhạy cảm, có không muốn nói chuyện thì cứ ngừng lại không sao cả.

Tôi khựng lại.

Nhắm mắt lại. Thở dài một cái. Rồi viết lại những điều tôi vẫn luôn tâm niệm.

“Với anh, tình cảm là cho đi thôi, cũng không cần phải đòi hỏi được đáp lại, vì như vậy chỉ là ích kỷ mà thôi.”

“Vậy nên, cho đến ngày tình cảm của anh phai nhạt mất, có thể để anh tiếp tục yêu em được không?”

Nàng ngập ngừng một chút, rồi đáp một câu “Okay”. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất, như thế này, tôi sẽ không buồn nữa, vì vẫn còn được trò chuyện cùng người con gái tôi yêu. Cũng chẳng phải lớn lao gì cho cam, nhưng cảm giác có thể tâm sự được, thực thấy lòng vô cùng nhẹ nhõm.

Cũng không rõ nàng có thấy phiền không, nhưng từ hôm ấy, tôi có một thói quen mới, là trò chuyện với nàng mỗi tối trước khi đi ngủ. Nàng cũng mở lòng hơn đôi chút, không còn chỉ toàn “Bí mật” và “Sao lại hỏi?” như trước nữa. Chuyện cũ, chuyện mới, chuyện gần, chuyện xa, hay những chuyện trời ơi đất hỡi, chẳng đâu ra đâu hết.

Rồi có thêm 1 tin nhắn chào buổi sáng mỗi ngày, một tin hỏi thăm em ngủ có được không. Tôi tự cho là mình đủ thân để làm việc ấy, mà không hỏi lại rằng nàng có thoải mái với việc ấy không ._.

Và rồi, vì vô tâm, tôi dần để tình cảm của mình mất kiểm soát…

(to be continued)

Dear Iris #219.2: Flora (E)

Trong một thế giới đầy rẫy dối trá và lừa lọc, xin lỗi em vì tình cảm tôi dành cho em là thật.

Biến đổi khí hậu, rồi thành ra các thảm hoạ thiên nhiên. Cháy rừng, bão lũ, hạn hán, băng tan. Bệnh dịch hoành hành. Rồi thì con người gây ô nhiễm không khí, xả rác thải không phân huỷ được ra đại dương… Loài người không biết chừng sẽ tuyệt chủng chỉ sau vài thế hệ nữa.

Knowing all those dark clouds, there is only one future that I dream about, that is for her to be my Eternity.

Nothing else matters.