Kyle the Dreamer #22: The farewell party

For another notable dream, 2015/08/25.

 

Tôi thấy nàng cầm tay tôi kéo đi lượn lờ qua các gian hàng tách biệt trong những căn nhà cũ kĩ tách biệt nhưng cùng nằm trong một khu nhà cấp 4…

Những căn nhà ấy, mỗi căn mỗi vẻ, mỗi hàng mỗi chủ, nhưng đều chung một vẻ kệch cỡm đến khó ưa của kẻ trang trí bên trong. Tôi ghét điều ấy. Nhưng nàng nhất quyết bắt tôi đi đủ một vòng mới thôi.

Một căn phòng với những cuộn lụa chảy lênh láng trên sàn.

Một cơn phòng với những con thú bông làm bằng vải vụn xếp ngổn ngang trên chiếc bàn bé xíu ở chính giữa.

Một căn phòng với bộ váy cưới màu vàng với mác giá trên trời vốn để giúp chủ căn phòng nuôi đứa con nhỉ còn chưa cai sữa.

Chúng tôi gặp hai cô gái khác trên khoảng sân gạch cũ kĩ của khu nhà ấy. Họ có bánh. Rất nhiều bánh. Nên họ chia cho chúng tôi ba chiếc. Cả 4 ngồi ngay đó ăn uống vui vẻ.

———————

Cái vỗ vai của Sói làm tôi giật mình quay lại.

“Đến lâu chưa? Ta nhìn thấy bà giáo của ta kìa. Ra chào bả một tiếng với ta đi.” – nó nói.

Tôi ngó quanh. Không thấy nàng đâu. Việc nàng cùng tôi tới nơi này chắc chắc là thật. Chỉ không biết nàng đã đi đâu rồi thôi.

Thế rồi Sói và tôi tay bắt mặt mừng với người phụ nữ đứng tuổi ấy, như thể chúng tôi đã từng có lúc thân nhau như người trong một nhà vậy…

———————

“Cũng muộn rồi. Ta với mi ra chào con Min một tiếng đi, rồi ta đưa mi về thôi.”

Nhìn lại xung quanh, tôi mới chợt nhận ra. Buổi hôm nay vốn là buổi tiệc chia tay của thằng bạn thân tôi trước khi nó bay đi một vùng đất khác. Một công ty tổ chức sự kiện mà nó quen đã thuê nguyên khu sân vườn cũ này để lũ bạn của nó có thể “ngủ cùng” với nó một đêm cuối.

Tôi nhìn quanh. Lúc này đã muộn lắm rồi. Những đứa bạn của nó lác đác đã chui vào những căn trại nhỏ mà ôm chăn ôm gối. Những đứa khác còn tỉnh thì ngồi quanh những cụm nến đã thắp lên từ lâu.

Tôi gật. Sói và tôi rảo bước đi tới căn nhà cũ không mái nền đá ở trung tâm chỗ này. Bỏ lại giày dép ở bậc thềm, chúng tôi nhanh chóng tiến được tới chỗ thằng bạn thân.

Nó nằm ngáy khò khò giữa đám bạn đại học, mắc công tôi phải nhón chân vào lay nó dậy mà không được đánh thức đám xung quanh. Cười hề hề, nó ôm ngay tôi với con Sói vào chụp vài kiểu nhí nhố. Thế là đám xung quanh cũng dậy luôn, tôi biết mà!

———————

Chúng tôi tạm biệt Min và bước ra ngoài. Xỏ được chiếc giầy bên trái xong thì tôi nghe tiếng bà giáo kia gọi điện mắng chửi ai đó, rằng bả không hề muốn có mặt trong bữa tiệc này. Bả chỉ có quen qua Min, và có quen qua người tổ chức sự kiện.

“Cuối cùng thì, toàn là xã giao thôi.” – tôi nghĩ.

Cúi xuống, tôi loay hoay tìm chiếc giày bên phải. Định gọi con Sói nhờ nó tìm giúp nhưng ngẩng mặt lên thì nó đã đi đâu mất rồi.

Không tìm được giày, tôi quay cuồng trong đám người đang liên tục tháo-giầy-ra và đi-giày-vào ở thềm tòa nhà đá. Trong lúc ấy, tiếng chửi của bà cô kia vẫn văng vẳng đâu đó trong khu nhà. Và chẳng ai quan tâm đến bả.

Muộn rồi, và tôi vẫn loay hoay với chiếc giày bị mất…

Cuối cùng thì, tôi cũng chỉ như bao kẻ ngoài kia, chỉ biết đến vấn đề của mình mình mà thôi…

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s