Dear Iris #287: Time

Em à,

Chúng ta đã quá quen với việc đong đến thời gian bằng ngày bằng tháng bằng năm, bằng giờ bằng phút bằng giây, em nhỉ? Hai mươi tám tuổi, đi làm ở chỗ hiện tại được mười một tháng, tám ngày nữa có lương, còn sáu tiếng năm mươi phút nữa đồng hồ báo thức sẽ kêu, kêu đủ ba mươi giây sẽ chuyển chế độ…

How long is long? How short is short?

Một giờ nghe sếp mắng, rất dài. Một ngày cực nhọc làm việc không ra kết quả, rất dài. Một tuần bộn bề với âu lo, rất dài. Một tháng chờ chuyển chỗ làm, rất dài. Một năm đợi nhập học, rất dài. Một thập kỷ lớn lên. Một thế kỷ chuyển xoay chóng mặt…

Một giờ làm bài thi, quá ngắn. Một ngày còn được nhìn thấy nàng, quá ngắn. Một tuần chạy deadline, quá ngắn. Một tháng chuyển tiếp công việc, quá ngắn. Một năm đi du học, quá ngắn. Một thập kỷ nhìn ba mẹ già đi. Một thế kỷ đến lúc loài người không thể sống được ở Trái Đất nữa…

Thời gian của vũ trụ quá mênh mang, còn cuộc đời con người quá hữu hạn. “Em ơi có bao nhiêu, sáu mươi năm cuộc đời…” Nhưng có thực được sáu mươi năm, khi ngoài kia thế giới hỗn loạn. Giữa những ô nhiễm, những thảm họa tự nhiên, những chiến tranh, những dịch bệnh. Hôm trước tôi đọc một cô công nhân trẻ vì dịch bệnh mà ra đi sau ít ngày, nay tôi đọc một cậu thầy giáo trẻ cũng bỏ mạng sau khi tiêm vaccine chỉ sau 39 giờ. Ta nào có biết được, ngày ta không còn trên cõi đời này liệu có đến sớm hay muộn, hả em?

Mỗi ngày qua đi, ta lại gần hơn với ngày cuối cùng của cuộc đời mình, là bớt đi một ngày tôi còn có thể viết cho em những bức thư để đó.

Cuộc đời tôi có thể sẽ rất ngắn. Ngắn đến độ chẳng cho tôi thời gian để tiếc thương cho những tương lai tôi chẳng thể chứng kiến, chẳng đủ để nói một lời chia tay, chẳng màng đến người có cảm thấy thế nào…

Cuộc đời tôi cũng có thể sẽ rất dài. Dài đến nỗi tôi phải trải qua những ngày không còn nhớ mặt, không còn nhận ra giọng nói của cô nữa, và ngày ngày cứ trôi qua trống rỗng vô hồn…

Cuộc đời tôi có thể…

Ngoành đi ngoảnh lại, đã chẳng còn cảm thấy gì nữa rồi…

For Sakk #15: Working hours

Sáng thứ 7, mở mắt ra thấy 7h sáng, ngủ cố một giấc đến hơn 8h. Rồi thong thả đánh răng rửa mặt, thay đồ, rồi bỏ bữa sáng, rồi phóng xe đến chỗ làm. Ngồi chơi và nói chuyện phiếm hoặc làm việc riêng đến trưa, rồi đi về. Ngủ hết buổi chiều. Hết ngày thứ 7.

Ngày thường, mở mắt ra hơn 6h sáng. Nướng tiếp đến 8h, ăn sáng vội vàng, phóng xe như điên đến cơ quan. Làm một vài việc linh tinh mà chả ai quan tâm. Đến tối. Về muộn một chút. Xem một hai tập phim, chat chit một chút, rồi ngủ. Hết ngày

Sakk ạ, tao cũng không hiểu nhờ đâu mà tao có thể để thời gian trôi qua một cách vô nghĩa như vậy. 9 tháng trời mất dạng ở một nơi không biết dụng nhân…

——-

Sáng thứ 7, 5h kém Hutch gọi điện báo thức, rồi 5h qua đón. Hai anh em dạo vài vòng Bách Thảo, rồi đi ăn sáng. Kiếm một chỗ ăn mới, một món mới. Rồi đi cà phê sáng. Cập nhật lại những việc đã làm trong tuần. Nói về những định hướng mới của cơ quan. Rủ nhau làm những việc mới. Chút chuyện tương lai. Rồi ai về nhà nấy. Chiều đi đâu đó hóng gió, tối gặp một người bạn cũ.

Ngày thường, dậy sớm chuẩn bị đồ ăn trưa, rồi rời nhà đúng 6h sáng. Qua chỗ Hutch, rồi hai đứa cùng nhau đi ăn sáng, rồi cùng nhấm nháp một chút cà phê đầu tuần. Rồi tách ra, một Hàng Vôi, một Bà Triệu. Làm việc, họp hành, chơi billards, chơi boardgame, tất cả gói gọn trong một ngày từ 8h sáng tới 5r chiều. Về sớm. Tối đi học tiếng Hàn, hoặc ở nhà tìm hiểu thêm phục vụ công việc, hoặc lê la một quán ăn, quán cà phê nào đấy. Về nhà đọc một tập truyện tranh, hoặc xem một tập anime, rồi tắm rửa đi ngủ.

——-

Chưa nói đến chuyện trong giờ làm thế nào, chỗ làm mới cho tao một khung thời gian khoa học hơn, healthy hơn, tạo điều kiện gặp gỡ bạn bè hơn, dành thời gian cho gia đình hơn, cho phép tái tạo sức lao động tốt hơn. Dù là lương có giảm mất 1/3, nhưng nếu ai hỏi, như thế có đáng không, thì một ngàn phần trăm, tao đều trả lời có.

Hôm trước, mẹ hỏi, gần một tháng đi làm rồi, có thấy làm chỗ mới vui không. Tao đáp có. Mẹ mới bảo, vui là đủ rồi, những thứ khác chỉ là thứ yếu mà thôi.

Ừ, nhưng đâu chỉ có vui thôi đâu, Sakk nhỉ.