Dear Iris #217.1: MouseHunt

Iris ạ,

Nếu phải chọn kể 1 game có sức ảnh hưởng đến tôi nhiều nhất, chắc chắn câu trả lời chỉ có thể là MouseHunt (MH). Không phải là quãng thời gian hơn 10 năm “chơi” game, cũng không chỉ là những điều tôi học được từ nó, mà còn có toàn bộ những chuyện đã xảy ra trong những ngày tháng gắn bó bên nó nữa 🙂

Cuối năm 2009, cái thời mà Facebook đang mới nổi lên và một loạt những games trên apps.facebook.com đang cuốn hút đủ mọi thể loại người dùng vào nó hàng ngày, giữa những Barn Buddy chơi vui và dễ và thân thiện và tương tác với bạn bè tốt, hay những Friends for sale nhẹ nhàng dễ chơi, MouseHunt vốn chỉ được gói gọn trong một nhóm khá nhỏ người chơi. Từ mấy đứa bên Singapore, lây sang đám bạn cấp 3 của tôi, rồi rủ nhau cũng chơi cả. Chỉ khác là, cái game này progress quá ư là chậm đi, và cũng có nhiều thứ để khám phá, nên qua mấy tháng vẫn chưa thấy chán, vẫn muốn chơi thêm, vẫn muốn ở lại với nó. Rồi chẳng mấy chốc, cái friend list trên FB của tôi đặc toàn bạn game. Có thứ gì mà làm người ta, dù chỉ có hơn trăm người quen nọ quen kia, lại add đến cả ngàn người lạ không chứ :v và, giữa những người lạ ấy, chúng tôi dần thân nhau hơn, đặc biệt là những người cùng sử dụng một ngôn ngữ. Là những người Việt chơi MH. Mấy đứa bạn cùng lớp có chơi MH, sau này cũng là những đứa tôi chơi thân nhất, trong đó có BFF nữa (thật ra nói thế thôi chứ cũng không rõ là nhờ MH nên thân hay nhờ thân nên MH nữa hihi :”>). Mà, cái thời cấp 3 ham vui, đua nhau với bạn bè, thành ra nhiều đêm mượn cả máy tính em họ để check game. Ai dzà, lúc đấy còn chả có điện thoại riêng, nên là muốn vào game cứ nhất thiết phải có máy, thành ra ra quán net bật MH, về nhà bật máy nghịch MH luôn 🙂 bị bố mẹ chửi cho mấy trận không chừa, rồi thì laptop chạy nóng cháy rồi hỏng cả luôn cũng không chừa nữa :-ss

Đầu năm 2011, giữa những đợi chờ sự kiện đặc biệt trong game, tôi lập group Vietnamese MouseHunters (VNMH), với mục đích ban đầu là để mấy người có thể nhắn thông báo cho nhau nếu có người bị miss, sau cũng để có chỗ bàn luận game cho xôm tụ. Tất nhiên, group hoàn thành được nhiệm vụ của nó đợt ấy. Nhưng điều tôi không ngờ tới là, chính group này là nền tảng cho vô cùng nhiều thứ xuất hiện với cuộc đời của tôi sau này.

Tháng 3 năm ấy, buổi offline hội đầu tiên, cũng là lần đầu tiên tôi dính phải tiếng sét ái tình. Đương nhiên là chẳng có chuyện gì xảy ra cả, vì bạn đó có người yêu rồi. Là người trưởng thành, đã đi làm, chứ không trẻ con và non nớt như đứa học sinh vắt mũi chưa sạch là tôi 🙂 mà thôi kệ đi, lạc đề cmnr :-s

Rồi thì, năm ấy, lứa 93 năm ấy thi đại học. Ôn luyện vất vả, bỏ MH gần hết. Lớp cấp 3 của tôi khi ấy còn lại đúng 3 đứa vẫn cần mẫn cày kéo, là tôi và hai đứa bạn bàn trên. 3 thằng con trai, sau rủ nhau đi thi cùng trường luôn. Thi FPT đều đỗ, trong đó 2 thằng đỗ cao, có học bổng toàn phần. Còn thi FTU thì đỗ thấp hơn, nhưng cũng vào được cả. Cuồi cùng đều chọn theo FTU (xong cũng đhs vẫn join tập Vovinam với sinh viên FPT :-ss), nhưng khác ngành. Một đứa Kinh tế, một đứa Quản trị Kinh doanh, còn một đứa Tài chính Ngân hàng. Không cùng lớp nhưng cùng trường, cũng coi như vẫn gần nhau một cách tương đối vậy.

Rồi thì mấy đứa cũng bị cuốn vào guồng học đại học. Tôi thì học Kinh tế, cuối cùng có khi lại là đứa được lợi từ game nhất. Nào là vốn tiếng Anh tăng lên đáng kể nhờ những giờ lên forum chửi nhau với bọn người chơi nước khác. Rồi thì giá vật phẩm lên xuống theo cung cầu của thị trường thế nào. Lại có giá trị đánh đổi của hành động, hay tối ưu hóa những nguồn lực có hạn của một nhóm người nhất định. Tất tần tật đều giúp ích rất nhiều cho việc học của tôi hồi đó.

Nhưng MH không chỉ dạy cho tôi những bài học kinh tế, mà tôi còn học được những thực tế cuộc đời nữa. Tỉ dụ như việc nhiều lúc phải nén hết những cái lợi ngắn hạn lại để có được lợi ích tốt nhất cho lâu dài. Hay là việc biết được có những thứ phải cày kéo vất vả mới có thể đạt được. Hoặc như quan trọng hơn, là kiếm tiền là một chuyện, tiêu tiền thế nào lại đòi hỏi một bộ kỹ năng rất khác. Khi mất account, tôi hiểu được cảm giác nhìn thấy tiền đó mà không tiêu được. Rồi khi shop bán đồ mới, tôi học được rằng những thứ gì nhất định phải mua thì cứ mua càng sớm càng tốt, vừa để dùng được sớm, cũng là để không phải ngày đêm mất ngủ mơ mộng về nó nữa.

Quay lại với VNMH, chắc đây là cái hội mà tôi cảm thấy thân thuộc nhất trong quãng thời gian học đại học luôn. Hơn cả bạn cấp 3, hơn cả lũ học cùng đại học, hơn tất thảy những đám bạn khác. Sau, cũng không biết tình cờ hay cố ý thế nào, hội có một đôi yêu nhau rồi kết hôn luôn (sis Lam ơi sis quen anh Duy nhờ hội, rồi sao hai người làm đám cưới không mời em luôn :(((). Vẫn offline đều đặn (hàng năm, hoặc nhiều hơn với những nhóm nhỏ hơn :”>). Thân. Cũng suýt yêu lại được cô bạn năm xưa =))) Sau thì, vì mỗi đứa một nơi, mỗi đứa mỗi ngả, nên không còn gần nhau nữa. Có một nhóm nhỏ 6 7 đứa, dù không còn chơi MH nữa, nhưng vẫn rủ nhau chơi game khác, mỗi đợt 1 game khác nhau, vẫn gắn bó tới tận giờ.

Cá nhân tôi, 2015 tốt nghiệp đại học, tài khoản cũng đã để bị khóa mất lần nữa, nên bỏ MH, tập trung vào việc đi làm. Cũng dần quên đi. Cũng không còn để tâm nữa.

Thế rồi độp 1 cái, cuối năm 2019, 3 đứa cùng chơi ở lớp cấp 3 năm xưa lại rủ nhau chơi lại. Tôi gửi mail cho game devs xin mở khóa tài khoản, được họ đồng ý. Thế là come back thôi 🙂

Mấy hôm trước, nhóm 6 7 đứa kia mới nhắn hỏi, rằng con streamer này có kèo stream lại nhân dịp Valentine’s Day không, vì cũng mấy tháng rồi lặn đâu không thấy lên chơi với nhóm :)) Tôi cũng cười trừ bảo nếu về sớm được sẽ ngoi lên, mà cuối cùng cũng vẫn không lên được. Biết là có lỗi, nhưng chẳng làm gì khác được.

Bao giờ cho đến bao giờ…

Dear Iris #143: Stargazer

Stargazer – kẻ ngắm sao…

 

———————

 

Đã có một dạo, chúng tôi tối nào cũng “gặp” nhau. 8 rưỡi tới 11 giờ. Đều như vắt chanh. Dù là cuối tuần hay không. Dù là lễ tết hay không. 6 đứa, 1 US, 1 CAN, 4 VN. Giữa bộn bề cuộc sống, chúng tôi có một điểm chung. Là game.

 

Game ấy mà, bao giờ bắt đầu cũng là khám phá cả. Từ lúc character còn non nớt nhất, thử với những set đồ cơ bản nhất, khám phá những góc bản đồ dễ chịu nhất. Thử, thử, và thử. Tìm kiếm những thứ hiệu quả nhất với từng góc độ khác nhau. Cứ thế, rồi dần dần thu thập thông tin, nâng cấp trang bị, sử dụng những combo hiệu quả hơn. Với multiplayer game, còn là chuyên môn hóa đội hình, chia các task khác nhau cho các character có đặc điểm phù hợp.

 

Rồi cứ thế mà tiến lên. Bớt khám phá đi. Cày và kéo nhiều hơn. Tối ưu hóa mỗi task. Vượt qua từng milestone. Và, dĩ nhiên, beat the game.

 

Thỉnh thoảng, chúng tôi chơi lại những game đã qua rồi. Chơi lại những màn đã từng gây khó khăn trong quá khứ. Có điều, khi ấy, mọi mechanic đều đã rõ, đến độ nhắm mắt lại và không tập trung gì mấy cũng có thể vượt qua. Không còn những lần sảy chân ngã sứt đầu mẻ trán. Không còn những lần lỡ tay đốt nhà. Cũng chẳng còn những lần vỗ mông nhầm con thỏ mẹ nhà hàng xóm. Bớt đi những tình huống phải gào lên trên mic để đồng đội không làm những điều ngu xuẩn. Chỉ chơi thôi, chẳng khám phá nữa, game hoàn thành nhanh hơn năm bảy lần.

 

Khi ấy, chúng tôi phần nhiều không còn enjoy game đó nữa. Đứa vắng mặt, đứa chỉ lên chơi khi có milestone quan trọng, lại có đứa lẳng lặng đi chơi game khác một mình. Nếu không vì chúng tôi trân trọng thời gian có với nhau, và có người miệt mài tìm kiếm những game mới cả bọn có thể chơi chung được, thì có lẽ chúng tôi đã không còn nói chuyện với nhau nữa từ rất lâu rồi…

 

———————

 

Khi còn nhỏ, chúng ta đều là những kẻ tiếp thu siêu việt. Giữa thế giới xung quanh lạ lẫm, chúng ta từng bước, từng bước khám phá. Quan sát, và học hỏi. Từ những giây phút đầu tiên. Chúng ta tiếp nhận thế giới qua đôi mắt, qua làn da, rồi qua những âm thanh nhiễu độ. Xung quang ta là ba, mẹ, là bàn, ghế, là sân, vườn. Lớn hơn chút, là giếng sâu đầu ngõ, là dàn dâu chua cuối xóm, là bà nhà bên hay dỗ ta ăn, là ông hàng xóm hay nghêu ngao bài “Mặt trời bé con” khi trông bạn thay ba mẹ vắng nhà. Là sân vận động cỏ mọc ngang đầu gối, là những dãy nhà sát nhau trên phố. Là ông mặt trời, mặt trăng và những vì sao…

 

Và chúng ta đi học. Học số. Học chữ. Học đếm. Học đánh vần. Học tính cộng. Học ghép từ. Từ những thứ cơ bản nhất, ta học cách chúng dựng lên những thứ phức tạp hơn. Rồi phức tạp dần, đồng thời cũng ngắn gọn dần với những khái niệm mới. Không còn bò từng bước, mà đi, rồi chạy, bước sau xa hơn bước trước. Thế giới rộng lớn, kiến thức vô ngàng, còn thời gian của con người có hạn, nên ta được dạy phải không ngừng tiếp thu, không ngừng học hỏi, không ngừng tối ưu. Bởi khi ấy ai nấy đều rõ, rằng không thể cứ đi bộ mà đi hết được thị trấn. Chẳng thể cứ chạy nhanh là qua được bát ngát ruộng đồng về thăm ông bà. Cũng đâu thể ghé thăm những thành phố xa xôi trên yên xe đạp đã cũ của ba.

 

Giấc mơ của con người vốn không có điểm dừng. Ta vươn tay ra, mong một ngày chạm tới những vì sao.

 

Thế rồi, đến một ngày, ta không còn tiếp thu được nhiều nữa. Những kiến thức mới không còn hoàn toàn mới lạ, cũng chẳng mỗi bước của ta thêm dài. Những tối ưu kém hiệu quả dần, và ta thấy chúng chỉ thừa thãi và tốn thời gian chứ không mang lại gì nhiều. Dường như bước của ta chỉ có thể dài tới vậy, hiệu quả tới vậy mà thôi, không hơn được nữa. Và ta bắt đầu sống ngày qua ngày, làm lại những việc đã cũ, bằng những cách chẳng mới. Như những cỗ máy đã được đặt sẵn và không còn được cập nhật hệ thống.

 

Đôi khi, chúng ta nhớ lại những ngày còn trẻ con, những ngày còn được bao quanh bởi những điều chưa biết. Những ngày tâm trí không vướng bận chút âu lo, chỉ chuyên tâm khám phá. Thử, và thử lại. Sai rồi sửa. Không sợ khó khăn, chẳng ngán thất bại. Cứ thế mà tiến bước thôi.

 

———————

 

Tôi nhớ những ngày character của tôi nhặt búi cỏ đầu tiên, bẻ nhánh cây đầu tiên, craft ngọn đuốc đầu tiên. Nhớ những lúc khóc ròng vì sảy chân ngã xuống hố, kêu cứu đồng đội mỏi mồm. Nhớ những khi cuốc mỏi cả tay lấy một mảnh quặng về nhà chế đồ. Nhớ những lúc 6 đứa rủ nhau đi quây con mini-boss đầu tiên mà không biết bên nào đi săn bên nào…

 

Những trải nghiệm đầu tiên luôn là vậy. Khác lạ lắm, mới mẻ lắm, tuyệt vời lắm. Chỉ buồn những kẻ đã qua rồi, rồi thử lại không còn cảm giác ngày xưa nữa, lại điên cuồng đi tìm những cái mới, để rồi đến một ngày nhìn lại, không rõ trong cơn điên ấy đã enjoy được bao nhiêu…

 

———————

 

Stargazer. Stargazer. Stargazer.

 

Những kẻ hướng ánh mắt lên những vì sao xa. Ngước nhìn mãi nhưng chẳng thể vươn tới được.

 

Trong giấc mơ đêm qua, những từ ấy không biết từ đâu kéo đến, cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí tôi. Quen lắm mà tôi nghĩ mãi không ra đã gặp nó ở đâu rồi.

 

Tôi nhắm mắt lại. Những vì sao hiện lên trong tâm trí tôi. Lơ lửng trong không trung, lặng đứng những kẻ khờ hữu hình vô động. Tất thảy phóng tầm nhìn lên những báu vật của vòm trời. Nhìn đến hóa đá, nhưng chỉ vậy thôi, chứ nào có chạm tới được.

 

Rồi tôi cũng nhớ ra, là một loại mob ở gần cuối một game mà chúng tôi đã từng tận hưởng cùng nhau dạo trước. Những kẻ có lẽ đã từng cố gắng và tham vọng nhiều lắm, rồi cuối cùng bị thế giới tàn nhẫn bỏ lại giữa trời không, xa rời mặt đất nhưng chẳng thể tới được trời sao.

 

Stargazer. Stargazer. Stargazer.

 

Và tôi ngước lên nhìn trời.