For Sakk #15: Working hours

Sáng thứ 7, mở mắt ra thấy 7h sáng, ngủ cố một giấc đến hơn 8h. Rồi thong thả đánh răng rửa mặt, thay đồ, rồi bỏ bữa sáng, rồi phóng xe đến chỗ làm. Ngồi chơi và nói chuyện phiếm hoặc làm việc riêng đến trưa, rồi đi về. Ngủ hết buổi chiều. Hết ngày thứ 7.

Ngày thường, mở mắt ra hơn 6h sáng. Nướng tiếp đến 8h, ăn sáng vội vàng, phóng xe như điên đến cơ quan. Làm một vài việc linh tinh mà chả ai quan tâm. Đến tối. Về muộn một chút. Xem một hai tập phim, chat chit một chút, rồi ngủ. Hết ngày

Sakk ạ, tao cũng không hiểu nhờ đâu mà tao có thể để thời gian trôi qua một cách vô nghĩa như vậy. 9 tháng trời mất dạng ở một nơi không biết dụng nhân…

——-

Sáng thứ 7, 5h kém Hutch gọi điện báo thức, rồi 5h qua đón. Hai anh em dạo vài vòng Bách Thảo, rồi đi ăn sáng. Kiếm một chỗ ăn mới, một món mới. Rồi đi cà phê sáng. Cập nhật lại những việc đã làm trong tuần. Nói về những định hướng mới của cơ quan. Rủ nhau làm những việc mới. Chút chuyện tương lai. Rồi ai về nhà nấy. Chiều đi đâu đó hóng gió, tối gặp một người bạn cũ.

Ngày thường, dậy sớm chuẩn bị đồ ăn trưa, rồi rời nhà đúng 6h sáng. Qua chỗ Hutch, rồi hai đứa cùng nhau đi ăn sáng, rồi cùng nhấm nháp một chút cà phê đầu tuần. Rồi tách ra, một Hàng Vôi, một Bà Triệu. Làm việc, họp hành, chơi billards, chơi boardgame, tất cả gói gọn trong một ngày từ 8h sáng tới 5r chiều. Về sớm. Tối đi học tiếng Hàn, hoặc ở nhà tìm hiểu thêm phục vụ công việc, hoặc lê la một quán ăn, quán cà phê nào đấy. Về nhà đọc một tập truyện tranh, hoặc xem một tập anime, rồi tắm rửa đi ngủ.

——-

Chưa nói đến chuyện trong giờ làm thế nào, chỗ làm mới cho tao một khung thời gian khoa học hơn, healthy hơn, tạo điều kiện gặp gỡ bạn bè hơn, dành thời gian cho gia đình hơn, cho phép tái tạo sức lao động tốt hơn. Dù là lương có giảm mất 1/3, nhưng nếu ai hỏi, như thế có đáng không, thì một ngàn phần trăm, tao đều trả lời có.

Hôm trước, mẹ hỏi, gần một tháng đi làm rồi, có thấy làm chỗ mới vui không. Tao đáp có. Mẹ mới bảo, vui là đủ rồi, những thứ khác chỉ là thứ yếu mà thôi.

Ừ, nhưng đâu chỉ có vui thôi đâu, Sakk nhỉ.

Dear Iris #7: Life of an adult

Iris này,

 

Hôm nay là ngày cuối nghỉ Tết rồi. Ngày mai, tôi lại quay lại với guồng quay công việc liên tục không nghỉ.

 

Trước đây, khi còn là sinh viên, nghe những người lớn nói về thời gian làm việc bận rộn của họ, tôi chỉ cười khẩy. Ừ, tôi nghĩ, chỉ đi làm 8 tiếng, tối về nhà vẫn còn ối thời gian cho sở thích cá nhân. Manga, anime, phim ảnh, games… đâu có khó để fit những thứ ấy vào lịch trình hàng ngày đâu.

 

Lúc nghỉ ở nhà làm hồ sơ và cả khi xin việc cũng vậy, tôi đã tự tin rằng mình có ối thời gian. Kể cả trong ngày thường chứ chưa nói tới ngày nghỉ.

 

Vậy mà…

 

Giờ tôi đi làm từ sáng đến tối, thêm chút extra work + study nữa đã tới 21h30, về đến nhà 22h, tắm rửa và ăn tối nữa là đến 23h. Check mail và một số thứ khác bắt buộc nữa là đến gần nửa đêm rồi, khó mà sáng hôm sau dậy sớm tập tành được…

 

Và thế là, cái list những thứ mà tôi muốn học thêm, muốn làm thử hay những phim hoặc truyện muốn xem dần tích tụ dần và đầy ắp nguyên đấy.

 

Ừm, lần này tôi gặp cultural shock thật rồi…