Kyle the Dreamer #8: Armageddon

For another notable dream, 2012/09.

 

———————

 

Một ngôi trường rộng lớn nhưng không một bóng người…

 

———————

 

Ngôi nhà nhỏ của tôi nằm lọt thỏm sâu trong khu rừng ấy.

 

Lúc ấy là một buổi hoàng hôn. Mặt trời đã khuất sau hàng cây phía xa, chỉ còn lại chút nắng tàn trên những áng mây cuối trời.

 

[…]

 

Thấy tiếng ì ùng, ngỡ là sấm, tôi bước chân ra khỏi nhà. Trước mắt tôi là hàng loạt những hòn lửa đỏ đang rơi trên bầu trời tối. Chúng rơi xuống đất nhưng không nổ mà tóe ra như những cục than hồng.

 

Thấy ngờ ngợ, tôi hỏi cha: “Cha ơi, đây có phải là thực, hay là mơ vậy?”

 

Cha quay về phía tôi, mỉm cười đáp ôn tồn: “Là thực đấy con à”.

 

Cái sự nghi ngờ trong tôi bỗng dưng tan biến hết. Và tôi bước theo cha qua chiếc cầu thang gạch bên ngoài ngôi nhà, lên mái ngắm thiên thạch rơi, tận hưởng giấc mơ thú vị của mình mà không biết…

 

———————

 

 

———————

 

Điều làm cho tôi nghĩ rằng đây là một giấc mơ, tại vì tôi nhận ra rằng có lẽ tôi đang vô thức điều khiển nó. Đó là khi tôi “dự đoán” về hướng tiếp đất và tóe ra của các tàn lửa thiên thạch, và nó rơi xuống đúng như tôi đoán.

Kyle the Dreamer #7: Silver Flash

For another notable dream, 2012/09/02.

 

———————

 

Một dãy nhà 4 – 5 tầng, xung quanh là cánh đồng lúa nước mênh mông…

 

———————

 

[…]

 

Tôi trở về nơi đây sau một thời gian dài đi biệt. Những kí ức trong tôi bỗng thức tỉnh, hiện lên trong đầu tôi sống động vô cùng…

 

Hồi ấy nơi đây vẫn còn là một đồng cỏ rộng lớn, với con suối nhỏ bắt ngang qua. Mấy gia đình sống ở khu đó, ở với nhau thân như ruột thịt.

 

Hàng cây non bên bờ sông vẫn rì rào mỗi khi gió đến. Lũ trẻ chúng tôi sinh ra đã thấy chúng ở đó rồi. Chúng tôi chơi đùa với nhau bên bờ sông, vui lắm. Và dưới những tán cây, chúng tôi cất giấu cả một kho báu. Thứ kho báu của bọn trẻ con, đôi khi chỉ là hòn sỏi bẹt, là cục đá nhẵn, hay là miếng gỗ con con bố đứa nào đóng ghế còn thừa…

 

Tuổi thơ của chúng tôi êm đềm trôi qua nơi ấy, mãi mãi khắc sâu trong tâm hồn của những đứa trẻ năm nào.

 

 

Ngày hôm nay, trở lại đây, mọi thứ đã khác trước nhiều lắm rồi. Những ngôi nhà với vách đắp bằng bùn năm xưa đã không còn nữa, thay vào đó là một dãy nhà 4 5 tầng, vôi ve sạch sẽ, đứng trơ trọi giữa đồng lúa mênh mông. Và mảnh đất cỏ xanh giờ đã bị thay thế bởi biển nước. Chỉ cần quỳ gối xuống là nước ngập đến ngang mũi, phải ngửa cổ lên mà thở.

 

Bỗng nhiên dòng suy nghĩ của tôi bị cắt đứt đột ngột. Tôi nhìn thấy một chiếc máy bay màu xanh từ phía xa đang bay về phía này. Có dự cảm chẳng lành, tôi ngước lên nhìn theo nó mãi.

 

Khi chiếc máy bay gần bay tơi chỗ tôi đứng, một chiếc máy bay khác màu trắng nhỏ hơn lao vào. Chúng cuốn vào nhau, và cùng rơi xuống phía cuối cánh đồng.

 

Nhờ phản xạ nhanh như chớp, tôi đã kịp ngụp lặn dưới biển nước mênh mông để tránh khỏi ngọn lửa bùng ra từ vụ nổ. Khi trồi lên trên mặt nước, tôi nhìn thấy cả khu nhà toán loạn. Quay mặt sang bên, chiếc máy bay trắng đã vùng đạy từ khi nào. Nó bay mòng mòng trên trời như thể đang đe dọa chúng tôi vậy.

 

“Trốn đi mau” – chú T, người đan ông mạnh mẽ nhất ngôi làng hét lớn. Mọi người chạy về mọi hướng như bầy kiến vỡ tổ.

 

Tôi lại lắn xuống, cố gắng bơi về phía dãy nhà. Dù sức nước là cử động của tôi như chậm lại, tôi đã bơi qua cả một quãng dài mà không hề ngẩng đầu lên khỏi mặt nước.

 

Đến khi tôi ngẩng đầu lên thì đã ở bên sườn toàn nhà rồi, chứ không lao thẳng vào mặt trước như tôi đã tính nữa.

 

“Quay lại mau” – chú hét lên.

 

Tôi hốt hoảng tìm cách quay đầu lại. Nhưng chiếc máy bay nhanh quá. Nhìn thấy tôi, nó đã hướng thưởng mũi xuống đây rồi…

 

Một tiếng nổ vang trời khi khối sắt khổng lồ đâm xuyên qua làn nước mỏng xuống nền đất. Đầu óc tôi choáng váng.

 

Nhưng tôi không chết!

 

Nằm trên tay người thanh niên lực lưỡng, kẻ đang cùng chú T bảo vệ ngôi làng, tôi dần tỉnh dậy. Anh ấy không nói gì, chỉ ra hiệu cho tôi trốn đi thật nhanh.

 

Như một kẻ điên dại trước thời khắc sinh tử, tôi bán sống bán chết lội qua cánh đồng ngập nước. Cứ thế, tôi đi mãi, đi mãi.

 

Qua một đường cống ngầm, ra đến cửa cống, bỗng nhiên trong tâm trí tôi hiện lên một ý nghĩ quái dị.

 

Tôi cố ngẩng đầu lên nhìn trăng. Nhưng cổ tôi không thể đưa lên được!

 

“Tuyệt vời! Thì ra đây chỉ là một giấc mơ” – Tôi nghĩ thầm.

 

Và thế giới ấy của tôi thay đổi từ đó!

 

Tôi đứng thẳng dậy, bay lên khỏi mặt nước, và biến ra một con bạch mã để cưỡi. Nhưng nó hơi nhỏ.

 

“Lớn thêm chút nữa đi” – Tôi nói với nó.

 

Và nó lớn lên thật, vừa vặn cỡ của tôi.

 

Chạy hết biển nước, con chiến mã của tôi đưa tôi lao qua những đồng cỏ ngút ngàn…

 

Đến những vùng rừng núi, tôi lại triệu hồi ra một con chim ưng, chở tôi bay qua. Bay mãi, bay mãi, đến khi đến một ngôi làng nhỏ đang sáng đèn trong đêm đen.

 

“Kẻ thù đây rồi” – Tôi nghĩ.

 

Con chim ưng biên mất. Tôi giơ tay phải lên, từ trong không khí hiện ra một cây kích bạc, nằm vừa vặn trong tay tôi.

 

“Khi con người ta biết yêu, cũng là lúc họ mang trong mình mầm mống oán hận!”.

 

Trong bóng đêm hôm ấy, dưới tay tôi, cây kích đã lấy đi không biết bao nhiêu mạng người. Những kẻ mặc áo lính chuẩn bị tấn công quê hương tôi đã chết thảm ngay trước mắt vợ con chúng. Tay tôi ngập trong máu đen, và đôi mắt tôi tràn đầy hận thù.

 

Bỏ lại ngôi làng với toàn một lũ phụ nữ và trẻ con ôm nhau khóc lóc run rẩy, tôi lạnh lùng bước lên con đường cái hướng về quê nhà. Tôi đi lâu lắm, lâu lắm. Và đến khi quê hương hiện ra cũng là lúc mặt trời bắt đầu mọc ở đằng Đông, sau lưng tôi.

 

Một cậu bé cười tươi, nhìn về phía tôi, giơ một nắm tay lên như muốn chúc mừng chiến thắng.

 

Bất giác trên môi tôi nở một nụ cười…

 

———————

 

 

———————

 

Thực ra, cậu bé ở cuối giấc mơ có hét to một câu nói nửa anh nửa việt, nội dung kiểu “This is Sparta” thì phải, cơ mà giờ không thể nhớ nổi nó thế nào.

Kyle the Dreamer #6: Game of the Strategists – The Labyrinth

For another notable dream, 2012/10.

 

———————

 

Tòa nhà cao tầng của một trung tâm Tiếng Anh…

 

———————

 

Tôi chơi một ván cờ với luật chơi khá dị với một kẻ không quen. Chiến thuật của tôi khá tốt, chỉ cần đi trước là sẽ có khả năng phòng thủ gần như tuyệt đối.

 

Tôi biết được rằng trung tâm TA này chuẩn bị tổ chức một trò chơi khá thú vị.

 

Địa điểm chơi là phòng 802, ra khỏi cửa thang máy rẽ trái.

 

Số lượng người chơi là khoảng 70 – 80 người.

 

Luật chơi: Các người chơi sẽ được đưa vào một mê cung ảo. Trong đó, họ có thể gặp nhau. Mỗi khi 2 người gặp nhau, họ sẽ phân thắng bại bằng trò chơi cờ này. Để có được chiến thắng, ngoài việc chơi cờ tốt, còn cần kĩ năng tìm đường, sử dụng các manh mối trên đường đi để tránh gặp những đối thủ có cách đánh khắc được mình.

 

Suốt gần 1 tiếng chiều tối, bọn tôi – những người chơi đến sớm, trò chuyện và ăn nhẹ trên tầng 2.

 

Cuộc chơi của tôi chuẩn bị bắt đầu…

 

———————

 

 

———————

 

Có lẽ nước cờ phòng thủ tuyệt đối trong giấc mơ bắt nguồn từ một nước cờ thật của tôi, nhưng mà thực ra nó không tuyệt đối cho lắm.

Kyle the Dreamer #5: Game of the Termites – Abandoned Factory

For another notable dream, 2012/09.

 

———————

 

Tại một nhà máy bỏ hoang có nhiều tầng…

 

———————

 

Tôi cùng 2 người bạn nữa cần lấy một chiếc chìa khóa. Nghe nói nó ở trên tầng 8 của 1 cái nhà máy, trong phòng của giám đốc gì gì đó thì phải.

 

Lên đến nơi, lão ta rõ ràng ở trong mà cứ làm như mình không ở đó vậy.

 

Tìm cách đột nhập vào, cuối cùng thì cái chìa nó không có ở trong đó.

 

Xuống đến tầng 2 thì gặp 1 toán ng đang làm trong đó, người ta cũng nói là phải xuống sâu hơn mởi tìm được.

 

Tầng 1 trắng trơn!

 

Và 3 đứa xuống dưới hầm…

 

Bỗng nhiên, như thể mở ra được một thế giới mới vậy. Bên dưới hầm rộng vô cùng, chiều cao tầm 6 7 mét, rộng thì không biết có đi hết được không. Trên tường sàn cũng như trần nhà sơn một thứ sơn trắng láng bóng và phát sáng.

 

Được một số người hướng dẫn đưa vào một trò chơi. Trong trò này, mỗi người có một chiếc xe motor cá nhân, cũng trắng trẻo sạch sẽ như tường và sàn vậy. Mỗi đội có 4 hay 5 người gì đó.

 

Giữa sàn và trần có các phòng. Nói là phòng thôi nhưng không vuông góc cạnh mà lại cong rất uyển chuyển. Mỗi phòng như vậy gọi là 1 ổ mối. 1 trong các phòng là đích, còn lại là địch thủ được người điều hành tạo ra. Muốn rời phòng phải tiêu diệt hết địch thủ trong đó.

 

Chơi cả một buổi mà chưa đội nào tìm thấy đích!

 

Nghỉ khi hết buổi. Vào phòng nghỉ, nhận ra rằng ở đây có thể nhìn lên thế giới bên ngoài được. Thậm chí, bên trên phòng nghỉ này còn là một đồng cỏ tuyệt đẹp nữa…

 

———————

 

Một trò chơi rất đẹp…

 

———————

 

Đoạn đầu như thể chúng tôi đang du hành trong một nhà máy kiểu Machinarium thì phải.

Kyle the Dreamer #4: Game of the Shadows

For another notable dream, 2012/10/09.

 

———————

 

Một thế giới khép kín trong lòng đất…

 

———————

 

Trong một căn phòng nhỏ với sàn, tường và trần sơn màu đen kịt, giữa phòng chỉ có một ngọn đuốc sáng mờ mờ.

 

4 người bao gồm: tôi, GàCon, Mòe và 1 kẻ nữa, chơi một trò chơi do giấc mơ sắp đặt.

 

Chúng tôi chia thành 2 phe, tôi và Gà được gọi là phe xấu.

 

Trò chơi được thực hiện bằng cách độn thổ trong sàn và tường căn phòng ấy. Người chơi vừa là kẻ đi săn đồng thời cũng là người bị săn. Khi chơi, nếu không động đậy thì sẽ dễ ẩn nấp, Ngược lại, nếu cử động sẽ có thể bị kẻ khác nhận ra.

 

Tôi chơi khá tốt, thể hiện được khả năng ẩn mình và cảm nhận phi phàm.

 

Cuối trò chơi, tôi từ từ trồi lên từ mặt đất, đầu trùm kín áo choàng đen, và thậm chí khi trồi lên cũng không hề cử động.

 

Và tôi tuyên bố từ bỏ cuộc chơi khi đã tận hưởng nó một cách toàn diện nhất…

 

———————

 

 

———————

 

Khi mới vào đầu giấc mơ, cảm giác của tôi như kiểu đây là bên trong kim tự tháp Ai Cập, và khi chơi, chúng tôi độn thổ bằng cách sử dụng các quan tài như các xác ướp thì phải.

Kyle the Dreamer #3: Call of the Ocean – vol 0: Far beyond the Horizon

For another notable dream, 2011.

 

———————

 

Giữa đại dương mênh mông…

 

———————

 

Một con tàu nhỏ gặp một thuyền ngư dân đang đánh cá tại khu vực đó. Nó hỏi đường vào bờ. Và nó được trả lời một cách niềm nở.

 

Và cảnh phim kết thúc!

 

Những tưởng đó chỉ là một câu chuyện nhanh đến nhanh đi, nhưng thực không phải vậy.

 

Khung cảnh chật hẹp của hai con thuyền kia dần dần được mở rộng ra, và mắt tôi bỗng nhìn thấu mặt cắt ngang của biển, như thể đang nhìn vào 1 trang manga vậy.

 

Và tôi nhìn rõ, dưới mặt nước kia, là cả một chiến hạm khổng lồ. Con thuyền nhỏ chỉ là phần nổi nhỏ bé vô cùng. Con tàu chính kia lớn đến nỗi xương sống của nó gần chạm tới đáy biển. Và chiều dài của nó thì gấp hàng trăm lần con tàu đánh cá.

 

Trong lòng tôi dâng lên một mối lo sợ vô cùng, về một mối đe dọa khôn lường đối với nhân loại. Có ai biết được, siêu chiến hạm ấy sẽ cập bờ, đe dọa sự tồn vong của đất liền đến thế nào?

 

———————

 

Những gì người ta thực sự thấy chỉ là một phần nổi rất nhỏ.

 

Và…

 

Khi ta thấy được toàn bộ cũng là lúc ta tuyệt vọng nhất!

Kyle the Dreamer #2: A shady night

For another notable dream, 2011/09/18.

 

———————

 

Một bữa cỗ tại nhà grandpa…

 

———————

 

Tình cờ tôi phát hiện ra có 7 người bị điều khiển bởi 2 người quen khác và 5 người đến dự.

 

Tôi nhanh chóng lấy được 3 vật chứng minh 3 sự điều khiển, trong quá trình này đã đập cho tơi bời 1 thằng phía bên kia bằng một chiếc nhẫn bằng bạc có hình hai con rắn cuộn lại với nhau.

 

Bị thằng “thiếu chủ” bên kia thách đấu ngay sau khi nó phát hiện ra người của nó bị gục, tôi khôn khéo kéo dài hạn đến đêm hôm đó.

 

Đêm hôm đó là một đêm mưa tầm tã, lòng người u tối.

 

Cô ruột của tôi có nói rằng sức mạnh của chiếc nhẫn được phát huy dưới ánh trăng. Như chợt nhớ ra điều gì, cô lại nói rằng những tia khúc xạ giữa những tia nước cũng có thể giúp chiếc nhẫn làm điều tương tự, nhưng sẽ ảnh hưởng xấu cho người dùng không kém gì kẻ dính đòn. Trước trận đấu, cô dặn rằng phải giải quyết đối thủ trong 30s để làm giảm rủi ro đến mức tối thiểu.

 

Bước vào trận, tôi đưa tay đeo nhẫn hứng lấy nước mưa trước khoảng hơn 10s, sau đó lao vào. Đối thủ giơ chiếc nhẫn ra hét to “Shadow” nhưng tôi chẳng cảm thấy gì khác biệt. Ngược lại, khi tôi làm điều tương tự với hắn thì hắn lập tức như có một luồng điện chạy quanh cơ thể, tỏ vẻ đau đớn lắm. Đước thể tôi tiếp tục cuộc chiến, nhưng càng ngày hiệu ứng hắn tạo ra được trên cơ thể tôi càng mạnh. Ban đầu chỉ là hơi tê tê, nhưng sau dần có nhưng lúc mất đi sự kiểm soát các bộ phận cơ thể, nhất là cánh tay mang chiếc nhẫn. Các cơ tê dại đi. Tôi ra đòn liên tiếp để kết thúc nhanh gọn nhất.

 

Nhưng hắn vẫn đứng lên được!

 

Tôi dồn hết sức mạnh cho hắn 1 cú đấm cuối cùng. Những tưởng hắn sẽ gục ngã sau đòn đánh ấy, nhưng hắn lại đứng dậy, và thạm chí còn mạnh hơn gấp bội.

 

“Ta là người Cadilan…” – hắn hét lớn.

 

Hắn lao tới, tặng cho tôi ba cú. Tôi ngã gục, ngẩng mặt lên nhìn hắn một cách run sợ.

 

“Mày biết rồi đấy, người Cadilan thì…” – hắn vừa cười ma mãnh vừa nói.

 

Như thể một phần kí ức của tôi đã hiện lên, tôi vụt đứng dậy, tiếp lời hắn: “… lấy thất bại làm bàn đạp cho chiến thắng”. Đồng thời nắm đấm của tôi làm hắn văng chéo lên trời. Cái bóng của hắn bay vút qua làn mây, làm mây tan.

 

Và bình minh ló rạng…

 

———————

 

 

———————

 

Để delay trận đánh đến tối, mình đã sử dụng một lý do cực kì củ chuối: rơi mất kình =))

Kyle the Dreamer #1: Kẻ độc hành

For my first notable dream, 2011/08/02.

 

———————

 

Tại tòa nhà 4 tầng chúng tôi đang theo học.

 

———————

 

Một con quái vật với nguồn linh lực cực mạnh đe dọa sự sống còn của toàn bộ học sinh.

 

Ở hành lang tầng 4, tôi tạo ra một cánh cửa bằng tâm linh nhằm đạt được sức mạnh hạ con quái. Nhưng vô ích, khi tôi vào được không gian có sức mạnh, không có gì ở đó cả.

 

Xử lí quả bom do bè lũ xấu xa gây ra, TL thiệt mạng.

 

Bắt được T, kẻ bị cho là đã có những hành động chết người do bị quỷ ám.

 

Đi ngang qua cầu thang lên tầng 4, gặp 1 toán học sinh đi đến giữa cầu thang thì bị lạc không lên nổi nữa. Giữa cầu thang hiện rõ hình một con chim lạc. Dẫn toán học sinh lên.

 

1 cầu thang gỗ dẫn trên sân thượng hiện ra. Một số học sinh toan bước lên.

 

Ngoài xa, mấy con chó đá đang sủa, như thể giục chúng bước lên nhanh hơn.

 

Tôi chợt nhận ra rằng những con chó ấy là ma quỷ và chiếc cầu thang kia là một con đường chết chóc.

 

Phá thang.

 

Giải T đến phòng giam lỏng thì mới biết rằng 1981 ở đây đã có 1 phạm nhân, hắn chết trong đó năm 1982. Nghe đồn rằng, ngày hắn chết, một con chim lạc đã bay ngang trời, qua trước cửa phòng giam đó.

 

———————

 

Tôi như kẻ lãng du cô độc bước đi giữa lằn ranh hai thế giới, lật đi lật lại những chi tiết mà người phàm không thể thấy được…

 

———————

 

Địa điểm trong giấc mơ này có lẽ là một sự mô phỏng Ams cũ của tôi. Và con quái vật đầu giấc mơ là hình ảnh phản chiếu của Bát Vĩ???

Dear Iris #143: Stargazer

Stargazer – kẻ ngắm sao…

 

———————

 

Đã có một dạo, chúng tôi tối nào cũng “gặp” nhau. 8 rưỡi tới 11 giờ. Đều như vắt chanh. Dù là cuối tuần hay không. Dù là lễ tết hay không. 6 đứa, 1 US, 1 CAN, 4 VN. Giữa bộn bề cuộc sống, chúng tôi có một điểm chung. Là game.

 

Game ấy mà, bao giờ bắt đầu cũng là khám phá cả. Từ lúc character còn non nớt nhất, thử với những set đồ cơ bản nhất, khám phá những góc bản đồ dễ chịu nhất. Thử, thử, và thử. Tìm kiếm những thứ hiệu quả nhất với từng góc độ khác nhau. Cứ thế, rồi dần dần thu thập thông tin, nâng cấp trang bị, sử dụng những combo hiệu quả hơn. Với multiplayer game, còn là chuyên môn hóa đội hình, chia các task khác nhau cho các character có đặc điểm phù hợp.

 

Rồi cứ thế mà tiến lên. Bớt khám phá đi. Cày và kéo nhiều hơn. Tối ưu hóa mỗi task. Vượt qua từng milestone. Và, dĩ nhiên, beat the game.

 

Thỉnh thoảng, chúng tôi chơi lại những game đã qua rồi. Chơi lại những màn đã từng gây khó khăn trong quá khứ. Có điều, khi ấy, mọi mechanic đều đã rõ, đến độ nhắm mắt lại và không tập trung gì mấy cũng có thể vượt qua. Không còn những lần sảy chân ngã sứt đầu mẻ trán. Không còn những lần lỡ tay đốt nhà. Cũng chẳng còn những lần vỗ mông nhầm con thỏ mẹ nhà hàng xóm. Bớt đi những tình huống phải gào lên trên mic để đồng đội không làm những điều ngu xuẩn. Chỉ chơi thôi, chẳng khám phá nữa, game hoàn thành nhanh hơn năm bảy lần.

 

Khi ấy, chúng tôi phần nhiều không còn enjoy game đó nữa. Đứa vắng mặt, đứa chỉ lên chơi khi có milestone quan trọng, lại có đứa lẳng lặng đi chơi game khác một mình. Nếu không vì chúng tôi trân trọng thời gian có với nhau, và có người miệt mài tìm kiếm những game mới cả bọn có thể chơi chung được, thì có lẽ chúng tôi đã không còn nói chuyện với nhau nữa từ rất lâu rồi…

 

———————

 

Khi còn nhỏ, chúng ta đều là những kẻ tiếp thu siêu việt. Giữa thế giới xung quanh lạ lẫm, chúng ta từng bước, từng bước khám phá. Quan sát, và học hỏi. Từ những giây phút đầu tiên. Chúng ta tiếp nhận thế giới qua đôi mắt, qua làn da, rồi qua những âm thanh nhiễu độ. Xung quang ta là ba, mẹ, là bàn, ghế, là sân, vườn. Lớn hơn chút, là giếng sâu đầu ngõ, là dàn dâu chua cuối xóm, là bà nhà bên hay dỗ ta ăn, là ông hàng xóm hay nghêu ngao bài “Mặt trời bé con” khi trông bạn thay ba mẹ vắng nhà. Là sân vận động cỏ mọc ngang đầu gối, là những dãy nhà sát nhau trên phố. Là ông mặt trời, mặt trăng và những vì sao…

 

Và chúng ta đi học. Học số. Học chữ. Học đếm. Học đánh vần. Học tính cộng. Học ghép từ. Từ những thứ cơ bản nhất, ta học cách chúng dựng lên những thứ phức tạp hơn. Rồi phức tạp dần, đồng thời cũng ngắn gọn dần với những khái niệm mới. Không còn bò từng bước, mà đi, rồi chạy, bước sau xa hơn bước trước. Thế giới rộng lớn, kiến thức vô ngàng, còn thời gian của con người có hạn, nên ta được dạy phải không ngừng tiếp thu, không ngừng học hỏi, không ngừng tối ưu. Bởi khi ấy ai nấy đều rõ, rằng không thể cứ đi bộ mà đi hết được thị trấn. Chẳng thể cứ chạy nhanh là qua được bát ngát ruộng đồng về thăm ông bà. Cũng đâu thể ghé thăm những thành phố xa xôi trên yên xe đạp đã cũ của ba.

 

Giấc mơ của con người vốn không có điểm dừng. Ta vươn tay ra, mong một ngày chạm tới những vì sao.

 

Thế rồi, đến một ngày, ta không còn tiếp thu được nhiều nữa. Những kiến thức mới không còn hoàn toàn mới lạ, cũng chẳng mỗi bước của ta thêm dài. Những tối ưu kém hiệu quả dần, và ta thấy chúng chỉ thừa thãi và tốn thời gian chứ không mang lại gì nhiều. Dường như bước của ta chỉ có thể dài tới vậy, hiệu quả tới vậy mà thôi, không hơn được nữa. Và ta bắt đầu sống ngày qua ngày, làm lại những việc đã cũ, bằng những cách chẳng mới. Như những cỗ máy đã được đặt sẵn và không còn được cập nhật hệ thống.

 

Đôi khi, chúng ta nhớ lại những ngày còn trẻ con, những ngày còn được bao quanh bởi những điều chưa biết. Những ngày tâm trí không vướng bận chút âu lo, chỉ chuyên tâm khám phá. Thử, và thử lại. Sai rồi sửa. Không sợ khó khăn, chẳng ngán thất bại. Cứ thế mà tiến bước thôi.

 

———————

 

Tôi nhớ những ngày character của tôi nhặt búi cỏ đầu tiên, bẻ nhánh cây đầu tiên, craft ngọn đuốc đầu tiên. Nhớ những lúc khóc ròng vì sảy chân ngã xuống hố, kêu cứu đồng đội mỏi mồm. Nhớ những khi cuốc mỏi cả tay lấy một mảnh quặng về nhà chế đồ. Nhớ những lúc 6 đứa rủ nhau đi quây con mini-boss đầu tiên mà không biết bên nào đi săn bên nào…

 

Những trải nghiệm đầu tiên luôn là vậy. Khác lạ lắm, mới mẻ lắm, tuyệt vời lắm. Chỉ buồn những kẻ đã qua rồi, rồi thử lại không còn cảm giác ngày xưa nữa, lại điên cuồng đi tìm những cái mới, để rồi đến một ngày nhìn lại, không rõ trong cơn điên ấy đã enjoy được bao nhiêu…

 

———————

 

Stargazer. Stargazer. Stargazer.

 

Những kẻ hướng ánh mắt lên những vì sao xa. Ngước nhìn mãi nhưng chẳng thể vươn tới được.

 

Trong giấc mơ đêm qua, những từ ấy không biết từ đâu kéo đến, cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí tôi. Quen lắm mà tôi nghĩ mãi không ra đã gặp nó ở đâu rồi.

 

Tôi nhắm mắt lại. Những vì sao hiện lên trong tâm trí tôi. Lơ lửng trong không trung, lặng đứng những kẻ khờ hữu hình vô động. Tất thảy phóng tầm nhìn lên những báu vật của vòm trời. Nhìn đến hóa đá, nhưng chỉ vậy thôi, chứ nào có chạm tới được.

 

Rồi tôi cũng nhớ ra, là một loại mob ở gần cuối một game mà chúng tôi đã từng tận hưởng cùng nhau dạo trước. Những kẻ có lẽ đã từng cố gắng và tham vọng nhiều lắm, rồi cuối cùng bị thế giới tàn nhẫn bỏ lại giữa trời không, xa rời mặt đất nhưng chẳng thể tới được trời sao.

 

Stargazer. Stargazer. Stargazer.

 

Và tôi ngước lên nhìn trời.

Dear Iris #139: As it happens

Tháng 12, 2015.

 

Người ta nhìn lên lịch và bảo nhau rằng, mùa đông rồi đấy. Ấy thế mà, ngoài đường nắng vẫn trải vàng ruộm, con nít vẫn mặc quần đùi áo cộc mà không sợ bị cha mẹ mắng. Thực là một mùa đông nóng đến khó chịu.

 

Thằng bé bất giác nhếch mép cười buồn. Mùa đông mà, trời phải lạnh chứ. Người ta vốn quen với việc mùa này bước ra khỏi nhà là thấy gió lạnh rồi. Phải hà hơi thấy khói trắng trong không khí. Phải có chút sương mờ buổi sáng sớm. Và phải nhớ dặn nhau ra đường mặc cho đủ ấm.

 

Nhưng lạnh như thế, với nó chắc chắn chưa đủ!

 

Nó vừa nhận thư từ chối từ trường Michigan State. Bức thư gọn lỏn chấm dứt chuỗi ngày dài mong ngóng của nó. Những ngày mà mỗi khi nhắm mắt lại, nó đều nhìn thấy mình ở ngôi trường mơ ước ấy…

 

——-

 

Khóa học 12 tháng ở Michigan State bắt đầu chỉ vài ngày sau ngày Tết dương lịch. Ấy là những ngày lạnh nhất trong năm. Tuyết phủ kín những tán cây, rặng cỏ. Ngày dài 9 tiếng còn đêm ngắn 15 tiếng. Chuyến xe từ sân bay chạy về trường lúc nửa đêm chậm chạp lăn bánh để tránh những điều không may trên đường trơn trượt. Một tiếng trên xe qua những con đường dài hun hút dẫn đến kí túc xá vẫn sáng đèn. Tiếng rì rầm từ những cô cậu sinh viên mới đón chuyến bay cuối ngày đến đây không đủ làm không khí bớt lạnh. Mùa đông thực là một mùa buồn. Rất buồn.

 

Sáng một ngày đầu năm không phải đi học, có một cậu bé nhỏ người mặc chiếc áo trùm đầu tối màu chạy ngang qua con đường bên sông Red Cedal. Ấy là ngày nghỉ, nên cậu chỉ định lang thang chút ít, mong cho mình lạc đường giữa thế giới mới mà cậu sẽ ghé lại suốt 12 tháng này, nhưng cái lạnh không cho phép cậu thả bộ được. Từng thớ cơ chỉ chực run lên theo mỗi nhịp thở của cậu. Nhắm mắt lại, cậu nhớ về nhà, về gia đình và bạn bè ở thành phố ấy, nơi mà cách đó ít lâu cậu còn tận hưởng cuộc sống vô lo vô nghĩ, mà giờ đã xa nửa vòng trái đất.

 

 

 

——-

 

Kết thúc nhiều tháng mong ngóng với những giấc ngủ chập chờn. Những giấc mơ về những mùa vàng ôn đới. Những quyết tâm và cố gắng nó vẫn nhủ thầm hàng đêm.

 

Thế là hết.

 

Nó trân trân nhìn vào màn hình, đọc đi đọc lại những con chữ vô cảm. Người ta từ chối nó rồi. Nó sẽ không còn có cái tương lai ấy nữa. Nó sẽ chỉ chôn chân ở đất nước này mà thôi. Mà có khi, chỉ ở thành phố này mà thôi. Và rồi nó sẽ kiếm một công việc ổn định ở một công ty nhàm chán nào đó, làm việc chăm chỉ ban ngày và tự thưởng cho mình những giấc ngủ ngon không mộng mị ban đêm. Thời gian sẽ trôi và nó thì như con cá thả mình theo con nước ấy, trôi đi đâu vô định…

 

Hoặc không.

 

——-

 

Nó đóng cửa phòng lại và đi ra. Tắt điện thoại và leo lên sân thượng, bịt mắt lại và ngủ hết nguyên một buổi chiều mùa đông. Cái mùa đông nóng bức này chẳng thể làm người ta bất giác thức giấc vì gió lạnh lướt trên làn da được. Cứ thế, giấc ngủ chóng qua, nó quay lại với một bữa tối vừa miệng và thêm một đêm ngon lành.

 

Sáng hôm sau, nó dậy sớm, ra ngoài đón chút nắng, rồi nhảy lên một chuyến xe buýt vắng người lên phố. Nó nhìn đường. Nó nhìn người. Nó nhìn những chuyến xe vội vã giữa phố ban sáng. Nó nhìn những tấm áo gió lướt qua mình. Nhìn hay không, mọi thứ vẫn chuyển động. “Time goes on”, người ta nói vậy. Nó vừa có một quãng thời gian với trải nghiệm không hề dễ chịu gì, nhưng đủ để nhắc nó mở mắt ra và nhìn thế giới theo một cách khác. Và nó sẽ phải nhìn ra xa hơn.

 

——-

 

Nó viết con số 2018 lên tờ giấy nhớ, gạch chân 2 lần, rồi dán lên cạnh chữ “Toukon” mà chị Ame viết tặng nó đợt trước.

 

Trên bàn, một cuốn sổ nhỏ bắt đầu có những dòng chữ đầu tiên.