Kyle the Dreamer #18: A mini-series

For a mid-day series of dreams, 2012/12/22.

 

[…] 

 

2. Tôi cùng hắn bước xuống từ trên tầng 9 của một tòa tháp qua một chiếc cầu thang cuốn khổng lồ. Kì lạ thay, cứ đi được khoảng chục bậc, thì hắn lại gắn lại một quả bom trên bậc thang. Tôi định ngăn hắn lại nhưng một luồng ma lực kì lạ lại không cho tôi làm điều ấy. Tôi thực sự lo lắng cho cô ấy…

 

Đi xuống được gần nửa cầu thang thì chúng tôi gặp cô ấy đang đi lên. Có lẽ cô ấy để quên một thứ gì đó ở các tầng trên…

 

Hắn bắt đầu rảo bước, và chạy xuống. Bất giác tôi cũng phải chạy theo. Và hắn cứ thế, vừa chạy vừa bấm những nút cho nổ bom, có lẽ là từ trên xuống dưới. Tôi nghe tiếng đất đá đổ vỡ sau lưng mà không dám ngoái lại nhìn…

 

Đên khi đã xuống đến chân tháp, tôi và hắn chờ đợi cái tháp này sụp, nhưng nó cứng chắc hơn tôi đã nghĩ. Và cô ấy, máu me đầm đìa, đã kịp chạy xuống sơ tán mọi người. Mà cảnh sát đã đến phong tỏa tòa tháp…

 

4. Tôi ở đó, trong lễ hội ấy, ngoài trời, và chìm trong tuyết. Trong sự lạc lõng giữa đám đông, tôi gặp một cậu bé cũng lạc lõng như tôi, đang ngồi nghịch tuyết trắng. Điều đặc biệt là nó có một cuốn sách trong suốt và phát sáng. Thứ này tôi biết, nó vốn là một cỗ máy với khả năng tạo ra linh hồn nhân tạo. Và vì vậy, dù trời đã rất tối, tôi vẫn cố ở lại đó và nói chuyện với chú nhóc về cuốn sách. Tôi tính rằng, sẽ sử dụng giao thức “đặt chỗ” của một cô bé sẽ dịch chuyển đến đây, để giúp hai đứa làm quen với nhau, và cũng để tôi dịch chuyển về trước cửa nhà…

 

5. Cha tôi cư xử một cách lạ kì. Vì một lí do nào đó mà đột nhiên ông trở nên chiều chuộng tôi một cách kì lạ…

 

Đến tối, trên bàn tôi xuất hiện một mảnh giấy. Trên đó có ghi: “Con biết không, cha có con đã là một niềm hạnh phúc lớn lao trên đời này rồi. Những năm đã qua và những năm sau này nữa, dù có chuyện gì xảy ra, con vẫn luôn là đứa trẻ ngoan của cha. Chúng ta sẽ cùng nhau tận hưởng những phút giây vui vẻ bên nhau. Nên đừng lo lắng gì nhé. Cha chỉ mong muốn một điều, rằng sáng mai con sẽ đến Bkaner và đầu thú”!!!

 

Kết:

– Rõ ràng là trong giấc mơ số 1 đã có một sự mâu thuẫn giữa hai người đó, và cô ấy là người đúng. Vậy sao đến khi hắn “giải quyết vấn đề” ở giấc mơ số 2 thì cái số 1 lại tan như bong bóng trong mưa?

– Khi tính đến việc dịch chuyển về trước cửa nhà trong giấc mơ số 4, mình luôn cảm giác sẽ đụng một chiếc ô tô đỗ ở đó, có lẽ do sự ám ảnh và những chiếc ô tô trong giấc mơ số 3 để lại.

– Bkaner? Đầu thú? What the hell is going on?

Kyle the Dreamer #17: The father and the sister

For another notable dream, 2012/12/19.

 

Trong giấc mơ ấy, tôi là con trai cả trong 1 gia đình 4 người. Còn một em gái nữa. Chúng tôi chuyển đến một thành phố xa xôi sống.

 

Và vào 1 đêm, tất cả chúng tôi có chung một giấc mơ: Với sự thông minh và sắc sảo của mình, em gái tôi đã tìm cách giết tên hoàng tử của thành phố đó.

 

Và ngay hôm sau, tin ấy lan rộng ra toàn thành phố. Em gái tôi bị buộc án tử, chỉ vì một giấc mơ.

 

Chính cha tôi cũng quyết định mệnh lệnh ấy phải được thi hành. Mẹ thì, tôi biết, rất đau khổ nhưng vẫn phải thuận theo ý cha, và theo riêng bà nữa.

 

Tôi thì nhất quyết kêu gào, phản đối cái án dành cho em tôi. Nhưng em thì dường như lạnh tanh, chấp nhận số phận khắc nghiệt.

 

Buổi sáng hôm ấy, khi tôi đang đầm đìa nước mắt, còn em gái tôi đang nấu dầu sôi sẽ dùng để tưới lên người của chính nó, thì trước cửa nhà tôi, một người lính dùng mũi tên giết chết con ngựa của ông cụ bên đường, đồng thời lột da khi con ngựa còn đang giãy chết. Ông cụ khóc như bưng, như thể con ngựa ấy chính là đứa con của ông vậy.

 

Lập tức, cha tôi xông thẳng ra ngoài, toan xử tên lính kia. Và hắn chạy. Cha tôi thì cứ đuổi.

 

Và nhiều năm trôi qua, tên lính vẫn cứ chạy trốn, và cha tôi vẫn cứ truy tìm. Cứ thế, cứ thế, đến khi cả hai đều đã già yếu, đều đã gần đất xa trời.

 

Cuối cùng, cha tôi gục xuống giữa nền cát vàng phương bắc. Với chút sức lực cuối cùng của mình, ông đã nói 1 câu cuối: “Con gái, cho cha xin lỗi”

 

Có lẽ, cuối cùng, ông đã bày tỏ rõ tấm lòng của mình, khi tội ác của ông đã qua đi bao nhiêu năm rồi. Để nhắc nhở rằng đó đã và sẽ là thứ ông không bao giờ quên được…

Kyle the Dreamer #16: Hatake

For another unforgettable dream, 2012/12/02.

 

Lâu lắm rồi mới lại mơ thấy Hatake. Mình nhớ lần gần nhất là trên một dải đảo phủ kín bởi rừng nhiệt đới.

 

Và, cũng như mọi lần, em vẫn chẳng nói với tôi lấy một câu, chẳng cười với tôi lấy một lần…

 

Tôi vẫn mãi mãi chỉ là anh hùng thầm lặng thôi, phải không em?

Kyle the Dreamer #14: The last moment

For another notable dream, 2012/11/28.

 

Kitaooji đến nhà tôi. Nằm trên giường của tôi. Ôm lấy đầu của tôi, đặt gáy tôi lên ngực. Rất muốn đưa tay quay lại, nhưng rồi lại thôi vì tôi biết cô yêu kẻ khác.

Trên cốc cafe có vết c tạo bọt hình trái tim???

Và tận thế đến.

Kyle the Dreamer #13: A mysterious realm

For another notable dream, 2012/11/19.

 

——————————

 

Cảnh 1: Những con rồng vần vũ trên màn trời xanh tím, phô trương sức mạnh bằng cách khè ra những luồng linh lực xuống mặt đất, gây nổ rung động đất trời.

 

Cảnh 2: Tại một vùng đất trống, những vị pháp sư áo choàng màu sữa cầm những cây quyền trượng chói sáng, phô trương thanh thế, đánh đuổi những sinh vật khác trong vùng đất đó.

 

Cảnh 3: Người đàn ông nói với chú rồng con rằng chú nên nấp đi, đây không phải vùng đất của rồng đâu. Rồi người đàn ông với con khỉ trên vai tiến bước.

Cảnh 4. Trên hồ sen, chú rồng con bám bên trên một chiếc lá nghiêng. Chú rồng màu xanh trời đốm trắng. Trên đuôi chú là con bướm to màu đỏ tía, đậu trên đuôi rồi lại bay lên. Từ chiếc đuôi dần dần mọc ra 3 con bướm bám trên đó, với 3 màu đỏ, xanh biển và xanh lá.

 

Cảnh 5: Bella và H nói chuyện với nhau khi đang làm việc (việc gì e k nhớ rõ). Có một gã to cao đến xem xét công việc rồi lại đi.

 

Bella có một mái tóc trắng, mặc đồ màu trắng sữa, đôi mắt sắc sảo, luôn nhìn trước nhìn sau khi nói chuyện. Ngược lại, H có chút cơ bắp nhưng mang khuôn mặt của một gã khờ.

 

Cảnh 6: Tại trường học địa phương, khi lũ trẻ đã đi chơi hết còn giáo viên thì theo chúng chơi bên ngoài, Bella ở trong một căn phòng có một chiếc đầu quay băng. Cô cầm một cuốn băng cũ, nhìn chiếc băng, một kí ức trong cô hiện lên. Kí ức đó là: Một cô giáo đưa cho cô chiếc băng này, nói rằng đó là “2 phút thần đồng nói về sinh vật học”.

 

Cảnh 7: Cô cho băng vào đầu, bật lên xem. Ngay khi khuôn mặt cậu bé hiện ra, trong đầu cô hiện lên hình ảnh một cậu bé chạy tung tăng, khám phá những ngóc ngách quanh trường, và ở tầng 3 của tòa nhà, nơi gã to cao trong số 2 tên kia sống, có một chiếc két chứa nhiều vàng miếng. Hình ảnh trong đầu cô kết thúc tại đây. Trong thời gian cô suy nghĩ, đoạn băng đã quay gần hết. Khi đó, chỉ còn đoạn cậu bé nói “Tớ đã tìm thấy vàng. Rất nhiều vàng”. Đăng sau cậu bé trong băng hiện ra gã to cao. Hắn cầm chiếc rìu, phang thẳng vào camera. Băng hết.

 

Cảnh 8: (trong đầu cô gái) con số 170 năm hiện ra. Cô nhớ ra rằng cậu bé đã mất tích khi mình còn nhỏ.

 

Cảnh 9: Trên đỉnh một tòa tháp bằng đá cổ, với những dây leo màu xanh và tím quấn đầy xung quanh, Bella ngắt những thân cây leo và tết lại thành một sợi dây vững chắc, móc qua một chiếc móc trên đầu cô, rồi gieo mình xuống.

 

Cảnh 10: Cô bay xuống, lượn qua một lỗ lớn trên thân tháp, vào phía bên trong chỉ có chút ánh sáng chiếu qua. Gần chạm đến mặt đất, cô khựng lại. Khung cảnh chuyển lên trên, phía chân cô, hóa ra những chiếc thân leo ban nãy được cô buộc vào chân mình. Cô đáp xuống. Mặt đất duwois chân cô phát lên những tiếng lạo xạo của lá khô.

 

Cảnh 11: Bella gặp H trên tầng 2 của một tòa nhà sơn vàng. H ngớ người ra vì cô còn sống. Cô nói ra ý định của mình. H cực lực phản đối. Bỗng tên to cao từ tầng dưới bước qua cầu thang lên trên. Tay trái của Bella quạt xuống làm H biến mất. Tay phải tự vuốt thân mình, và cô trong hình hài của H. Tên kia hỏi vài câu, xong nói H đi xuống chuẩn bị, 3 tên này chuẩn bị đi có việc.

 

Cảnh 12: Sau khi tên kia đi xuống, Bella vén bức màn tàng hình, đưa H trở lại. H đi xuống. Còn Bella nhận ra đây là cơ hội lục soát nơi này, cụ thể ban công nhỏ sẽ là nơi cô tìm đâu tiên.

 

Về màu sắc tổng quan thì k có nhiều, nhưng có 1 số điểm như sau:

1. Cảnh kí ức hiện về thì trong khung màu tối, trừ hòm vàng phát sáng làm sáng khung cảnh lên.

2. Hình ảnh hiện tại thì sáng hơn, như hình ảnh các pháp sư, hình ảnh ngôi trường, hình ảnh Bella và H. Tuy nhiên trong cảnh Bella gieo mình xuống trên tháp thì lại tối.

 

——————————

 

Mù tịt về những yếu tố tác động đến giấc mơ này. Có vẻ giống The Golden Compass???

Kyle the Dreamer #12: No title

For another notable dream, 2012/11/19.

 

“Ở các vùng đất khác nhau thì vai trò của các loài sinh vật cũng khác nhau. Có những vùng đất mà ở đó loài rồng thống trị. Trong khi đó, có những vùng đất mà pháp sư mới là bá chủ…”

Một bộ tứ không tưởng gồm một con người, một con khỉ, một con rồng con và một con bướm du hành đến một xứ sở mà pháp thuật đã chìm vào quên lãng trong một khoảng thời gian dài…

Bella, cùng với Hieu – bạn cô, phục vụ cho hai gã đồ tể kiểm soát vùng đất này…

Trong một lần tình cờ, khi xem một đoạn bang “2 phút thần đồng nói về sinh vật học”, cuối đoạn băng, cậu bé đã nói “Mình đã tìm thấy tiền. Rất nhiều tiền ở đây”. Và khi đó, 2 gã đồ tể kia xuất hiện. Đoạn băng kết thúc ngay lập tức. Cô nhận ra, cậu bé kia chính là người bạn đã biến mất một cách bí ẩn 170 năm trước của cô. Và hành trình trả thù của cô bắt đầu…

Bất chợt, cô gieo mình tự tử. Không một ai biết vì sao. Không một ai nghi ngờ.

Trở lại căn cứ, cô bị Hieu bắt gặp. Họ bất đồng quan điểm. Bổng từ đâu 1 trong 2 gã kia xuất hiện. Rất may Bella đã kịp phủ 1 lớp áo choàng vô hình lên Hieu và tự biến mình thành cậu ta để đánh lạc hướng tên kia.

Những địa điểm manh mối đang ở ngay trước mắt cô rồi đây…

Kyle the Dreamer #11: Call of the Ocean – vol 1: The Fortress

For another notable dream, 2012/07.

 

———————

 

Một pháo đài bất khả chiến bại trên bờ biển…

 

———————

 

Chúng tôi là những người bảo vệ nơi này, một pháo đài đã đứng vững trong cả ngàn năm qua, chưa một lần bị chọc thủng. Ngay cả một giọt nước cũng không thể nào lọt qua vách đá nơi đây.

 

Và có lẽ sự kiện ngày hôm nay sẽ mãi mãi được lưu vào sử sách…

 

Chiều tà, khi chúng tôi đang dạo bước bên trên pháo đài, thì bỗng nhiên mây đen kéo đến. Trời đất tối sầm lại. Biển động dữ dội. Đằng xa, một hạm đội xuất hiện, đang mở hết tốc lực tiến về đây.

 

Chúng tôi, không ai bảo ai, nhất loạt đặt mình vào trạng thái báo động. Dàn trận ngay ngắn trên bờ pháo đài cũng như ngang vách đá.

 

Hơn một giờ sau, chúng đã đến.

 

Và chúng tôi giao tranh với chúng hàng tiếng đồng hồ.

 

Cứ đánh, đánh mãi, cho đến khi cả hai bên đã tổn hao phần nhiều, thì một việc hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của chúng tôi đã ập đến…

 

Khi ánh mặt trời bắt đầu trải vàng những áng mây đằng đông…

 

Một tiếng sét ngang trời làm tất cả chúng tôi nhìn ra ngoài biển. Và, trước mắt chúng tôi, một chiến hạm xuất hiện nơi chân trời. Tất cả bỗng như tối sầm lại. Mây đen vần vũ. Biển xanh cuộn sóng dữ dội.

 

Con thuyền ấy lao về phía này với một tốc độ khủng khiếp. Chỉ sau vài phút, nó đã tiếp cận được pháo đài.

 

Và cứ thế, không hề giảm tốc độ, đó đâm thẳng vào bức tường đá khổng lồ nơi đây. Tên thủ lĩnh, ngay trước khi mũi thuyền chạm vách đá, đã đạp mạnh lên boong tàu, thực hiện một bước nhảy chỉ quỷ thần mới có được, một bước bay ngay lên trên pháo đài, nơi tôi đang đứng.

 

Sau một tích tắc giật mình, tôi rút gươm lao vào hắn. Và chúng tôi vật lộn nhau mãi, mãi thôi.

 

Cuối cùng, hắn cũng không thắng được tôi, nhưng cả hai rơi xuống dưới vách đá. Và không bao giờ lên lại được nữa.

 

Và những ngày tháng lênh đênh trên biển của tôi bắt đầu…

 

———————

 

 

———————

 

Khi đối đầu với tên thủ lĩnh, tôi có cảm giác rằng đây là lần thứ hai tôi gặp phải tên này. Cũng bởi vì vậy mà thoáng thấy hắn, tôi đã biết hắn là vấn đề khó khăn nhất cần giải quyết.

Kyle the Dreamer #10: Call of the Ocean – vol 3: Twin Islands

For another notable dream, 2012/08.

 

———————

 

2 hòn đảo nhỏ giữa đại dương xanh…

 

———————

 

Chúng tôi quay lại nơi này sau mấy tháng lênh đênh. “Đảo trắng” và “đảo đen” là cái tên chúng tôi gọi hai hòn đảo này. Nhìn thấy chúng, trong đầu tôi lại sống dậy những mảnh kí ức không thể quên được nơi đây.

 

Đảo trắng là một hòn đảo rất nhỏ, đi vòng quanh đảo chỉ hết có vài phút. Dù chỉ là đảo cát, nhưng trên đảo cây rừng mọc rậm rạp. Tán cây cao 4 5 mét, và chúng mọc lan ra tới gần bờ biển, làm như bãi cát bờ biển hầu như là không thấy được. Khi con thuyền của chúng tôi bị đắm, cả đám đã dạt vào đây. Bằng cách thu thập những mảnh gỗ trôi dạt vào, cùng với những cây gỗ có sẵn trên đảo, trong vòng hơn một tháng, chúng tôi đã cùng nhau đóng một con thuyền mới tại đây. Một tháng không ra khơi. Một tháng không có cái cảm giác nhìn sóng đánh vào mạn thuyền. Một tháng…

 

Còn nhớ, trong quãng thời gian ở đây, chúng tôi đã có được một trải nghiệm kinh hoàng nhưng cũng rất thú vị. Đó là khi chúng tôi phát hiện một con quỷ biển đang nhăm nhe làm thịt mình và quyết định làm một mẻ lớn. Trên bờ cát nhỏ kia dường như vẫn còn hình ảnh con quái thú thoi thóp…

 

Lần này quay lại, chợt nhớ ra rằng mình chưa từng khám phá đảo đen, chúng tôi quyết định dạo chơi một chút. Chúng tôi lên đảo.

 

Hòn đảo này là một mê cung khổng lồ, và không phải là mê cung phẳng, mà còn xuống sâu trong lòng đất nữa. Và chúng tôi chia nhau ra…

 

Sục sạo cả một ngày trời trong cái mê cung ấy, khi mặt trời xuống núi, chúng tôi tụ họp lại. Chúng tôi tìm thấy vô vàn những thứ quý giá, nhưng chủ yếu là của những kẻ đi trước lạc trong mê cung này mà bỏ mạng, chứ không có cái gì có vẻ là thuộc sở hữu của kẻ tạo ra mê cung này cả.

 

Và con đường dẫn từ chỗ tụ họp này đến cửa mê cung vẫn còn là một câu đố chưa có lời giải…

 

———————

Kyle the Dreamer #9: Hermetic World

For another notable dream, 2012/07/04.

 

———————

 

Một tòa nhà hiện đại nhiều tâng trong một khuôn viên nhỏ bé…

 

———————

 

T1 của tôi sống trong cái tòa nhà ấy. Chúng tôi ở tầng 4.

 

Tầng 2 là nơi các bộ phận quản lí làm việc. Tầng này cao gấp đôi các tầng khác. Và bên trong cực kì lộng lẫy.

 

Cuộc sống của chúng tôi cực khổ vô cùng. Và có một lời đồn được truyền tai nhau trong khu nhà này là, có một cánh cửa ở tầng 2 có thể dẫn được đến một thế giới khác.

 

Một ngày tình cờ đi ngang qua tầng 2, tôi thấy Misuto, sau một chút do dự, đang lao nhanh về phía cánh cửa ấy.

 

Như có dự cảm chẳng lành, tôi vội giữ cô ấy lại, rồi kéo vào lòng tôi. Có lẽ hơi bất ngờ, nhưng rồi Misuto cũng vòng tay ôm lấy tôi. Gục đầu lên ngực tôi, em bắt đầu khóc.

 

Đúng như dự đoán, lúc ấy, một gã đồ tể đi ngang qua, nhìn chúng tôi nghi ngờ. Nếu như lúc ấy không kịp ngăn cô bé lại, có lẽ đã bị bắt lại rồi.

 

Một lúc lâu sau, có lẽ đã thấy đỡ hơn, em bảo tôi chờ ở đó, em cần đi lấy một thứ.

 

Tôi đứng đó đợi, nhưng khi em chưa quay lại thì đã có tiếng gọi tập trung tất cả xuống sân trước tòa nhà.

 

Khi đi xuống, chúng tôi gặp lại nhau ở đầu cầu thang tầng 2, nhưng chỉ nhìn nhau cười mà không nói gì cả.

 

Xuống tới nơi, thấy T1 đang xếp cái thang gì gì đó, có lẽ để chuyển một cái máy đen đen lên tầng 4, phòng của chúng tôi. Nhưng không kịp, vẫn phải tập trung lại khi chiếc thang còn chưa xếp xong.

 

Tập trung xong, trong khi tất cả lũ lượt bước lên, một tay tôi ném thẳng chiếc máy lên tầng 4 nhẹ nhàng. Vào thời điểm ấy, chỉ có tôi và Misuto ở dưới sân.

 

Khi tôi đi lên, lại gặp một Misuto khác đi xuống. Phải chăng Sakuya và Misuto đổi chỗ cho nhau?

 

Lên tới nơi, mọi người trong phòng đều trầm trồ.

 

Và Yue vắng mặt từ đầu đến giờ?

 

———————