Dear Iris #76: A little scent

Em ạ,

 

Cũng lâu lâu rồi tôi mới lại quyết định tự thưởng cho mình một món quà nho nhỏ, chẳng nhân dịp gì cả. Lần trước là một con điện thoại ra hồn, thì còn có lý do để liên lạc. Lần này thì, ừ, một lọ nước hoa, có lẽ chăng tôi muốn thấy một chút màu sắc giữa những ngày buồn tẻ lặp đi lặp lại của cuộc đời.

 

Nếu là tôi của ngày trước, chỉ 2 năm trước thôi, ai mà nghĩ đứa bảo thủ và dốt nát như tôi lại dùng nước hoa cơ chứ. Đến cả cái lọ nước con con mà Samm tặng, tôi còn chẳng buồn mở thử ra xem hương nó thế nào mà. Thế mà, cách đây mấy tuần, không biết ma xui quỷ khiến thế nào, tôi mới lôi lọ cũ ra ngửi thử, thì mới thấy là, ừ xịt một tí, đến lúc lên mùi cũng thấy hay hay thật.

 

Rồi hầm bà lằng nhiều chuyện đã xảy ra, kết cục là hôm nay ôm về lọ này đây.

 

20170605_203113~220170605_203155

Dear Iris #66: Fortune telling

Chuyện là, ở chỗ làm có một cô bé (nghe nói là) biết xem chỉ tay ;))

 

Bé ấy xem cho mình, mới bảo, “Anh ơi, anh sắp chuyển nghề rồi đấy, đến 27 thôi. Nghề sau sẽ không ngắn như nghề này đâu ạ, mà phải học tập nhiều đấy.”

 

“À mà anh ơi, sau đấy mấy năm anh lại chuyển nghề nữa đấy :v”

 

“Em thấy, sau này có tuổi anh nhìn lại, thấy anh không giàu đâu nhé 😥 ”

 

“Anh muốn xem chuyện tình cảm à. Để xem nào. Ồ, năm sau anh và người yêu dễ đi gần đến đích đấy. Ý em là, người lớn nói chuyện rồi, mọi thứ xong xuôi hết rồi, nhưng lại không cưới nữa ấy. Sau vụ này thì gần 30 anh mới kết hôn cơ. Mà anh sẽ sinh con một bề nhé.”

 

———————

 

Tôi vốn không tin vào tương lai theo lời các thầy bói cho lắm, em ạ. Nhưng hình như họ cũng có khả năng nhìn thấu quá khứ vậy…

 

“Thằng nhóc này sẽ có người yêu đầu vào 2012. Có người tình đầu vào 2015 hoặc 2016.”

 

Nhưng tương lai thì toàn thấy đâu đâu…

 

“Tháng 10/2015 sẽ có tin đi du học. Tháng 12 đi. 25 tuổi quyết định người sẽ lấy làm vợ. 27 kết hôn người đó.”

 

Nên là cũng dễ hiểu khi mình giữ một cái nhìn trung lập khi nghe các thầy bói phán. Coi chừng nó, nhưng không để cho bản thân ám thị tới mức nhất nhất biến tương lai đen tối thành sự thực.

 

Trừ một số việc 🙂

 

———————

 

Tôi tự hỏi, điều gì có khả năng dừng một đám cưới đã hoàn thiện xong hết thủ tục rồi?

 

Cô dâu không được tuổi hoặc không hợp tuổi? Không, tuổi cô dâu đã fix từ đầu, không có chuyện tuổi không ổn mà vẫn tiến hành thủ tục đâu :))

 

Cô dâu/chú rể bỏ theo người tình/có bầu với người tình? Cái này hy vọng là không. Lớn rồi, ai lại đùa nhau thế :-ss

 

Vậy không lẽ là có tin rằng mình sẽ đi du học với học bổng nhiều /:)

 

Okay, nếu là thế thì mình không ngại kiếm vợ đến tận bước sắp cưới đâu :))

Dear Iris #62: 19

02/03/1993 – 02/03/2017

 

Ngày tôi tròn 24 tuổi, tôi xin sếp cho nghỉ phép 1 ngày, tạm quên đi những căng thẳng của công việc, những gò bó của chốn công sở, để dành lấy một ngày thôi, một ngày trọn vẹn cho bản thân mình tận hưởng, để dành thời gian nghĩ về chính tôi, về gia đình, về bè bạn, về những gì thằng bé 24 tuổi đang có được bây giờ.

 

24, cái tuổi chớm đầu của quãng đường sự nghiệp. Các bậc cha chú luôn muốn gò ép kẻ ấy vào cái khuôn khổ của người ta, vào cái guồng quay cơm áo gạo tiền, vào hai chữ “ổn định”.

24, là cái tuổi người lớn giục có gia đình nhỏ của riêng mình.

24, bạn bè mỗi đứa mỗi chốn. Những kẻ đã có lúc nhìn mặt nhau 8 tiếng một ngày, giờ hẹn nhau vài tháng gặp cũng khó.

24…

 

———————

 

Tâm trí tôi lạc về thời điểm 5 năm trước…

 

19, sinh viên đại học năm nhất. Tự tổ chức sinh nhật sớm với đám bạn cấp 3. Cùng bạn đi đâu đi đó trên phố đông người.

19, chiến sĩ Xuân Hòa. Được những người đồng chí mua bánh sinh nhật và tổ chức cho. Được tặng những bài hát và một bữa vịt quay để đời.

19, yêu đến dại khờ. Bất chấp mọi khó khăn, mọi trở ngại để theo đuổi người ta. Không quan tâm có hợp không, còn không quan tâm người ta nghĩ thế nào về mình nữa.

19, đầy nhiệt huyết, đầy đam mê. Luôn muốn đọc mọi thứ về những gì mình có hứng thú. Luôn muốn tìm hiểu mọi điều về những gì mình muôn làm…

19, còn khờ, còn mộng mơ…

 

———————

 

24…

Có những người rõ ràng rất yêu, rõ ràng rất thương, nhưng rồi lại lấy cớ nọ cớ kia để chẳng mở lời, để mãi rời xa. Tự nhủ rằng vốn chẳng thế nắm tay nhau tới cuối con đường.

Có những thứ rõ ràng rất hứng thú, rõ ràng muốn tìm hiểu, nhưng đành gác lại vì thời gian có hạn, để rồi mãi tiếc nuối. Tự nhủ rằng những thứ ấy chẳng thế giúp gì mình trong công việc được.

24 tuổi, quá thực dụng…

 

Iris này, tôi nhớ thằng bé 19 quá em ạ…

Dear Iris #53: Winter

Những cơn gió mùa bắt đầu thổi, khi mà người ta tưởng như năm nay đã chẳng còn có một mùa đông nữa rồi…

 

Những hạt mưa lâm thâm đên muộn giữa Hà Nội những ngày cuối tháng 12 tái tê đến lạ. Một cậu học sinh đi học về mặc độc chiếc áo trắng đồng phục đạp xe nhanh qua những con phố, chỉ mong sớm về nhà xin hơi ấm của gia đình. Một bác lao công chầm chậm đẩy xe rác trên phố khuya. Một cụ ăn xin quấn mấy lớp áo mưa nylon nhưng không ngăn nổi cơ thể mình run lên từng hồi…

 

Cái lạnh đẩy mọi suy nghĩ trong đầu tôi trôi tuột đi đâu mất. Chỉ còn tôi. Chỉ còn nhà. Chỉ còn ông bà.

 

Đã bao lâu rồi, tôi tự cho mình cái quyền lấy công việc ra để biện hộ cho việc không về thăm ông bà?

 

 

Iris ạ, tôi đúng là đứa bỏ đi mà…

Dear Iris #51: Lottery

Có một thứ hy vọng viển vông có thể khiến người ta mờ mắt. Đó là giấc mơ bỗng nhiên một ngày người ta có tiền. Một núi tiền. Từ trên trời rơi xuống. Là trúng số đó em.

 

42 tỷ. Rồi 57 tỷ. Giờ là 73 tỷ.

 

Mấy ngày qua trong đầu tôi chỉ tràn ngập những suy nghĩ làm sao tiêu số tiền đó cho hợp lý mà thôi. Hoặc tiêu cho thoải mái mà thôi.

 

Một cái chung cư hạng sang 7 tỷ.

Một con Audi A7 3.3 tỷ.

2 tỷ cho việc đi du học.

Một cỗ mãy chơi game 100 triệu.

Một con NVX Premium 60 triệu.

Một dàn điện thoại mới 60 triệu.

Đồng hồ, giày, đồ linh tinh chưa tính.

Còn lại thì gửi tiết kiệm cũng được, không cần xài gấp.

 

Và kết quả, tạch liên tục :))

 

Nhìn lại thì, tôi cũng chẳng cần mấy thứ kia (trừ tiền đi học + con NVX + phụ kiện cá nhân =))), nhưng thực sự tôi thèm cái cảm giác thoải mái khi biết được trong tài khoản có một đống tiền. Khi ấy tôi sẽ chẳng cần lo nghĩ dè xẻn nữa, chẳng cần lo gái chê vừa nghèo vừa dở hơi nữa, chẳng cần lo làm việc kém sẽ bị đuổi avf sẽ không có tiền :v

 

Tôi đã nghĩ với 6 năm chơi MouseHunt, tôi đã biết tiêu tiền kiểu nhà giàu, ấy vậy mà… chẳng có tiền giàu để tiêu nữa =))

 

Nhiều lúc nghĩ cũng khó, làm sao kiếm đủ tiền để đi học giờ nhỉ? Không lẽ số toi là cứ thế mãi quẩn quanh cuộc sống 9to5 từ giờ đến lúc nghỉ hưu sao…

Dear Iris #50: Peace

10 tháng sau ngày tôi bị dính love at first sight with S7, giờ tôi đã lần thứ 2 bị sét đánh rồi em ạ :))

 

Giờ là cái đồng hồ :3 đã đặt hàng rồi, giờ cọc tiền ra nữa và chờ hàng về thôi :3 hy vọng không cả thèm chóng chán em nó :))

 

———————

 

Tuần này có vẻ bình yên. First Tinder message. Talk back to Rêu Rêu. Đăng ký thi IELTS. Lập lại kế hoạch cuối năm. Xem một vài phim trong watch list. Tìm lại những option cho việc đi Mỹ…

 

Chỉ cần thế thôi, sẽ đủ bận để có bình yên, phải không em?

Dear Iris #49: Chen

Một ngày Chủ Nhật đầu tháng 12 rất dài…

 

4h sáng. Thức giấc. Quờ điện thoại xem giờ.

4h30. Lại thức giấc.

5h. Thức giấc tiếp.

5h15. Thức. Ôm điện thoại. SỢ rằng mình sẽ ngủ quên qua báo thức.

5h30. Dậy chuẩn bị. Kĩ càng.

6h. Miss chuyến 34 khi nó chỉ cách có vài mét.

6h15. Bắt được 34.

7h. Có mặt ở Gia Lâm. Chờ.

7h45. Lên xe. Chờ thêm chút nữa.

7h50. Xe lăn bánh.

9h15. Đứng trước bưu điện Bắc Giang. Gọi taxi. Qua nhà nàng.

9h30. Gặp được nàng. Chưa đông người lắm, nhưng đủ đông để chưa thể đòi nàng được thiệp.

10h. Đến địa điểm tổ chức. Ngồi vào bàn. Ăn qua loa và ngắm nàng.

12h. Quay lại nhà nàng. Chờ.

13h30. Theo đoàn dẫn dâu qua nhà chú rể. Nghe thủ tục.

14h30. Cáo biệt nàng. Đi ra bến xe.

15h. Xe lăn bánh. Nhồi người như nhồi bánh đúc.

15h15. Tiếp tục nhồi.

15h30. Tiếp tục nhồi.

15h45. Tiếp tục nhồi.

16h. Tiếp tục nhồi.

17h15. Về đến Mỹ Đình.

17h35. Về tới nhà.

 

———————

 

Rất dài và mệt mỏi. 3 tiếng từ Cầu Giấy qua Gia Lâm rồi lên Bắc Giang. Bắc Giang nắng và nóng. Nàng rất bận. Chẳng quen ai. Chìm nghỉm giữa những người xa lạ. Cáo bước về khi chưa có thiệp. Nhồi nhét. Bí bách. Say xe. Mỏi chân…

 

———————

 

Có những người đáng để ta dẹp bỏ mọi việc trong 1 ngày, một mình lặn lội đến một chốn xa lạ, ngồi cùng những người xa lạ, ăn một bữa ăn lấy lệ, chịu bức bí và chèn ép cả đường đi lẫn đường về, chỉ để được nhìn thấy họ hạnh phúc.

 

Chị này, nhất định chị phải hạnh phúc đấy!

 

chenjang

Dear Iris #48: Horoscope (2)

 

Đã bao nhiêu năm rồi nhỉ…

 

Chỉ còn ít ngày nữa thôi, chị sẽ lên xe hoa. Còn tôi, không còn thấy phát điên lên khi chị trong vòng tay kẻ khác nữa…

 

Tôi nhớ mùa hè cách đây 4 năm, khi lần đầu tôi nhận ra cảm xúc mình dành cho chị. Khi ấy, tôi vẫn còn là một đứa trẻ, khao khát tình yêu, và chị là ngọn lửa mà tôi muốn với lấy cho riêng mình. Khi biết chuyện, chị chỉ cười. Chị chỉ coi toi như một đứa em nhỏ mà thôi, và chị biết cái tình cảm trẻ con của tôi vốn quá ích kỷ và ấu trĩ. Chị, trải tình trường, cần một người đàn ông cơ…

 

Tôi suy sụp trong một thời gian dài, không biết mình đã làm gì sai. Cũng chẳng thể tìm được bình yên trong tâm trí mình. Vẫn phát điên lên mỗi khi thấy chị vui vẻ bên người khác, mà chẳng thể nhận ra…

 

[…]

 

Chị bị Rối loạn cảm xúc lưỡng cực. Ngày ngày sống chung với thuốc. Bất kì biến cố nhỏ nào trong gia đình hay tình cảm đều làm chị đau đớn. Trước mặt người ta, cứ phải tỏ ra rằng mình vẫn sống tốt và vui vẻ, nhưng mỗi khi ở một mình lại phải chịu đựng những thứ vô hình giằng xé tâm trí…

 

Giờ có lẽ, khi đi lấy chồng rồi, không còn ở nhà cha mẹ nữa, hy vọng chị sẽ ổn hơn. Có được người bạn đời hiểu mình, ấy là hạnh phúc lớn lao nhất. Thứ hạnh phúc mà tôi không thể mang đến cho chị, nên tôi biết rằng lần này mình sẽ vui khi nhìn chị tay trong tay người ấy 🙂

 

[…]

 

Tôi mắc Hội chứng trầm cảm theo mùa. Sự biến mất đột ngột của nắng đầu mùa đông khiến tôi như kẻ mất trí. Mắc kẹt trong chiếc hộp mang tên “Hư vô”. Cuộc sống như thể chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Có lẽ không nặng như chị, nhưng chẳng may chưa có ai chịu được tôi mùa này. Không phải Samm. Có lẽ Hat-chan có thể, nhưng tôi đã đánh mất nàng mất rồi.

 

Nhưng lúc này, biết rằng chị sẽ được yêu là tôi an lòng rồi 🙂