192 first weeks

Năm 2016 của tôi bắt đầu bằng một chuyến bay nửa vòng Trái Đất, tới vùng đất mơ ước của bao thế hệ.

Vốn là đứa có SAD, tôi đâm đầu vào xứ người đúng những ngày giá rét nhất trong năm, với hy vọng về một tương lai có ý nghĩa hơn. Giữa chốn không người quen biết, mỗi nhịp thở ra là một lần muốn khóc, muốn gạt đi tất cả mà trở về nơi người ta nói ngôn ngữ của mình, rồi lại lắc đầu gạt đi mà bước tiếp.

Một mùa đông tuyết rơi trắng lối, rồi một mùa xuân ủ dột phai màu, đến mùa hè với những buổi tối mặt trời quên lặn, và mùa thu lá đỏ lá vàng như muốn khơi nên sắc màu của kí ức. Giữa cơn xoay vần của thời gian, lũ trẻ cứ thế vùi đầu vào sách vở và những kì thi không lúc nào dứt. Để khi ngẩng mặt lên thì bao sự đã qua, bao người đã lỡ. Nuốt nước mắt vào trong, người lại cứ thế bước tiếp. Một năm dùi mài, rồi ở lại một năm nữa kiếm tìm kinh nghiệm thực tế, rồi thêm năm rưỡi nữa kiếm lại một chút vốn về trả nợ tiền đầu tư ăn học, thế là hết 192 tuần, và thế là kết thúc trang tiếp theo của cuộc đời.

Ấy thế mà, người tính có bao giờ bằng trời tính. Không có admission, nên chẳng có chuyến bay nào cả. Tôi ở lại Hà Nội, chôn mình trong những tháng ngày đông như chiếc đồng hồ chết trên bức tường ố màu vàng đất.

Tôi không còn nhớ mình đã sống sót qua những ngày ấy như thế nào nữa. Chỉ biết rằng đến một ngày, chiếc đồng hồ trên bức tường của tôi được ai đó thay pin, đã tích tắc trở lại. Còn tôi, được cậu bạn cũ lôi ra khỏi vũng lầy không đáy và gán cho một công việc bất đắc dĩ. Và như vậy, 192 first weeks của tôi chuyển từ những tâm sự nơi xứ người thành những cảm xúc bất chợt chốn công sở, hay những câu chuyện giời ơi đất hỡi “đi làm có gì vui”. Thay vì 1 năm học và 2.5 năm đi làm, giờ trở thành 2.5 năm đi làm trước, sau đó nếu còn có duyên với sự học thì sẽ còn tiếp tục.

192 tuần, vừa tròn đến tháng 9/2019, là khi tôi đi làm trở lại sau quãng thời gian vật lộn bên xứ lạ. Chớp mắt đã qua bao nhiêu việc, đã lỡ bao nhiêu người. Đến lúc này, tôi đã có thể nói rằng mình không để uổng mất 192 tuần ấy, và những gì được ghi lại trên trang blog này cũng đồng tình vậy 🙂

Tạm biệt một chương của cuộc đời, và ta sang trang mới thôi!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s